<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>R e a d i n g ~ C a f e</title>
	<atom:link href="http://readingcafe.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://readingcafe.wordpress.com</link>
	<description>Reading a book is like re-writing it for yourself.</description>
	<lastBuildDate>Thu, 26 Jan 2012 19:28:35 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='readingcafe.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://0.gravatar.com/blavatar/4c78c8805161ea9af8181494a15f2057?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>R e a d i n g ~ C a f e</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://readingcafe.wordpress.com/osd.xml" title="R e a d i n g ~ C a f e" />
	<atom:link rel='hub' href='http://readingcafe.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Cuộc đời ngắn ngủi và lạ kỳ của Oscar Wao &#8211; Junot Diáz</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/12/15/cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-ng%e1%ba%afn-ng%e1%bb%a7i-va-l%e1%ba%a1-k%e1%bb%b3-c%e1%bb%a7a-oscar-wao-junot-diaz/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/12/15/cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-ng%e1%ba%afn-ng%e1%bb%a7i-va-l%e1%ba%a1-k%e1%bb%b3-c%e1%bb%a7a-oscar-wao-junot-diaz/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Dec 2011 14:17:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết hiện thực]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2383</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: The wondrous life of Oscar Wao &#8211; Cuộc đời ngắn ngủi và lạ kỳ của Oscar Wao Tác giả: Junot Diáz Dịch giả: Nguyễn Thị Hải Hà Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn và Youbooks 2010 . ~oOo~ . Thú thực tôi đã nghĩ mãi xem có nên viết lại cảm nhận của mình <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2383&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/12/images1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-2384" title="images" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/12/images1.jpg?w=510" alt=""   /></a></p>
<p><em>T</em><em>ự</em><em>a sách:</em><em> </em>The wondrous life of Oscar Wao &#8211; Cuộc đời ngắn ngủi và lạ kỳ của Oscar Wao</p>
<p><em>Tác gi</em><em>ả</em><em>: </em>Junot Diáz</p>
<p><em>D</em><em>ị</em><em>ch gi</em><em>ả</em>: Nguyễn Thị Hải Hà</p>
<p><em>Nhà xu</em><em>ấ</em><em>t b</em><em>ả</em><em>n Văn hóa Sài Gòn và Youbooks 2010</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>Thú thực tôi đã nghĩ mãi xem có nên viết lại cảm nhận của mình sau khi đọc xong cuốn sách này không. Tôi có sách vào đầu tháng 11 năm 2010 rồi quên bẵng nó đi trong vòng nửa năm. Đến khi bắt đầu đọc<strong><em> </em></strong><strong><em>Cu</em></strong><strong><em>ộ</em></strong><strong><em>c đ</em></strong><strong><em>ờ</em></strong><strong><em>i ng</em></strong><strong><em>ắ</em></strong><strong><em>n ng</em></strong><strong><em>ủ</em></strong><strong><em>i và l</em></strong><strong><em>ạ</em></strong><strong><em> kỳ c</em></strong><strong><em>ủ</em></strong><strong><em>a Oscar Wao</em></strong>, tôi lại vướng phải chuyện bận và cứ thế để dở dang vài tháng rồi  mới rờ đến để đọc xong. Ban đầu câu chuyện trong cuốn sách không thu hút tôi nhiều lắm, chỉ đến khi gần kết thúc tôi mới cảm thấy nó cũng có đôi chút thú vị.</p>
<p>Đó là một cuốn sách <em>&#8220;l</em><em>ạ</em><em> kỳ&#8221;</em> như một phần cái tên của nó. Sách không có mục lục. Chú thích khá dài dòng và nằm ở cuối sách . Vì vậy, tôi đã sử dụng đánh dấu trang liên tục cho đến khi đọc xong. Sách chia làm ba phần theo thời gian cuộc đời của nhân vật Oscar nhưng không theo trình tự. Ba phần này không chia đều nhau, chương hồi không có số. Nhiều lúc tôi có cảm giác đọc một bài báo hơn là một tiểu thuyết, cũng phải thôi, vì cuốn sách này của một cây viết được giải thưởng Pulitzer năm 2008.<br />
<span id="more-2383"></span><br />
Không giống như tôi nghĩ ban đầu, Oscar không hẳn là nhân vật chính, mà là sợi dây để kết nối những lời kể của các nhân vật khác trong gia đình hắn thành một bố cục hoàn chỉnh. Oscar Wao tên thật là Oscar de Léons là một tên béo khá hiền lành, tẻ nhạt có gốc Dominic và sống tại New Jersey. Một tên mọt sách luôn khao khát ước mơ trở thành Tolkien của người Dominic, thích tiểu thuyết và games nhập vai viễn tưởng, không tự lo được cho bản thân  đến nhu nhược. Ngược lại, cả bà Beli &#8211; mẹ Oscar và Lola &#8211; chị của hắn, đều là những người phụ nữ độc lập và có cá tính mạnh. Câu chuyện dẫn dắt từ khi Oscar còn nhỏ tuổi cho đến khi tốt nghiệp trung học mới rẽ sang nhánh khác. Bà chị Lola của Oscar cũng phác họa cuộc sống của một người con gái gốc Dominic ra sao, rồi từ đó, tác giả liên hệ với bà mẹ quật cường của cô. Cuốn sách có nhiều nét giống một bộ phim tài liệu, mỗi nhân vật kể lại câu chuyện từ nhiều hướng cho đến khi kết thúc.</p>
<p>Thêm nữa, có một điều khá đặc biệt mà ngay từ đầu tác giả cuốn sách đã nói đến. Đó là một lời nguyền của gia đình này, gọi là fukú.</p>
<p>Đến gần cuối cuốn sách, phần II, tôi mới biết hiểu một chút tại sao fukú lại được thiết lập vì trước đó mỗi khi nhân vật gặp phải tai ương, ai cũng nói đó là do fukú. Dòng ngoại nhà Oscar đã từng là một gia đình danh giá vào bậc nhất tại Dominic cho đến những năm giữa thế kỷ XX. Ông ngoại của Oscar là một bác sĩ phẫu thuật lừng danh, còn bà ngoại hắn là một y tá giỏi da màu. Nhưng chế độ độc tài của Dominic đã hạ bệ dòng họ danh giá này, và người ta cho rằng ông ngoại Oscar đã viện đến fukú vì không muốn vợ và con gái mình sẽ chết trong tủi nhục. Sau khi cả gia đình ông đã chết và li tán, bà Beli &#8211; mẹ Oscar sau này được một người cô họ nhận nuôi. Beli đã không tránh khỏi fukú, trải qua hai mối tình đầu thất bại đã đến Mỹ tìm hy vọng mới. Và từ đó, câu chuyện về Oscar mới bắt đầu.</p>
<p>Nói chung, câu chuyện là những mảnh ghép cuộc sống, những so sánh và sự trải đời của từng nhân vật. Nhân vật Oscar vừa ngô nghê trong tình yêu, vừa đáng thương vì những định kiến xã hội. Những người đàn ông trong truyện, người có nét tàn bạo của kẻ độc tài, người thì nhu nhược, yếu đuối, người thì trăng hoa khắp nơi v&#8230;v&#8230; bên cạnh những người phụ nữ có sức sống rất mãnh liệt và độc lập. Đôi chỗ, tác giả cũng góp mặt vào trong câu chuyện với vai &#8220;tôi&#8221; như kể lại một phần tuổi trẻ của mình. Cuộc sống bình dân không đòi hỏi nhiều, cộng thêm quan niệm về văn hóa phồn thực của người Dominic trải suốt tác phẩm. Nếu nói đây là một câu chuyện nhân văn có giá trị văn học hay để lại nhiều cảm xúc sâu sắc, hàm ý khó quên thì không phải, nhưng để tìm đọc một tư liệu chân thực, để hiểu hơn về cuộc sống của một bộ phận dân New Jersey gốc Mỹ La tinh da màu thì rất thích hợp.</p>
<p align="right"><strong><em>Vankey</em></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2383/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2383/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2383&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/12/15/cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-ng%e1%ba%afn-ng%e1%bb%a7i-va-l%e1%ba%a1-k%e1%bb%b3-c%e1%bb%a7a-oscar-wao-junot-diaz/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/12/images1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">images</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Xứ Đàng Trong năm 1621 &#8211; Cristophoro Borri</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/25/x%e1%bb%a9-dang-trong-nam-1621-cristophoro-borri/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/25/x%e1%bb%a9-dang-trong-nam-1621-cristophoro-borri/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 25 Nov 2011 04:05:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chiễm Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Các thể loại khác]]></category>
		<category><![CDATA[Sách nghiên cứu / Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2359</guid>
		<description><![CDATA[. Tựa sách : Xứ Đàng Trong năm 1621 Tác giả : Cristophoro Borri Dịch giả : Hồng Nhuệ, Nguyễn Khắc Xuyên, Nguyễn Nghị Nxb Thành phố Hồ Chí Minh &#8211; 1998 . ~oOo~ . . Tìm thấy một chồng quyển sách này trong một hiệu sách cũ, sau khi đọc thử, tôi đã quyết <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2359&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/readingcafe.jpg"><img class="aligncenter  wp-image-2360" title="readingcafe" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/readingcafe.jpg?w=243&#038;h=357" alt="" width="243" height="357" /></a></p>
<p>.</p>
<p><em>Tựa sách : </em><strong>Xứ Đàng Trong năm 1621</strong></p>
<p><em>Tác giả : </em>Cristophoro Borri</p>
<p><em>Dịch giả : </em>Hồng Nhuệ, Nguyễn Khắc Xuyên, Nguyễn Nghị</p>
<p><em>Nxb Thành phố Hồ Chí Minh &#8211; 1998</em></p>
<p><em>.</em></p>
<p><em></em>~oOo~</p>
<p>.</p>
<p style="text-align:justify;">.</p>
<p style="text-align:justify;">Tìm thấy một chồng quyển sách này trong một hiệu sách cũ, sau khi đọc thử, tôi đã quyết định ôm hết chồng đó về nhà, vừa để tặng bạn bè yêu sách vừa để &#8220;làm tin trong nhà&#8221;. Tác phẩm này được xuất bản đồng thời với cuốn sách viết về Đàng Ngoài của Alexandre De Rhodes<em></em>.</p>
<p>Cristophoro Borri là một giáo sĩ Dòng Tên người Ý đã đến Đàng Trong truyền giáo những năm đầu thế kỷ mười bảy. Bên cạnh việc phụng mệnh Chúa, trong năm năm lưu trú tại Đàng Trong, ông chăm chỉ học tiếng bản ngữ, quan sát phong tục tập quán của người Việt để rồi cuối cùng đã ghi lại các trải nghiệm cùng nhận xét của mình trong bản tường trình về xứ này.</p>
<p style="text-align:justify;">Tác phẩm của Cristophoro Borri được viết bằng tiếng Ý, xuất bản lần đầu năm 1631 tại Rome, hiện tại bản sách này còn được lưu giữ tại Vatican. Về sau, nó được dịch ra các thứ tiếng Pháp, Anh, Đức, Hà Lan, v.v&#8230; và nay là tiếng Việt, với tựa là <strong>Xứ Đàng Trong năm 1621</strong>.</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể coi <strong>Xứ Đàng Trong năm 1621 </strong>là một bản ghi chép cá nhân hơn là một bản nghiên cứu học thuật. <span id="more-2359"></span>Ở đây Cristophoro Borri thuật lại khá tỉ mỉ những gì ông tai nghe mắt thấy về một vùng đất xa xôi tạm gọi là mới lạ đối với bản thân cũng như với độc giả châu Âu của ông. Chính góc nhìn này sẽ đem đến cảm giác thú vị cho người đọc Việt Nam. Bởi lẽ, chúng ta có thể thấy những thứ quen thuộc trước sự bỡ ngỡ của Borri lẫn những thứ mà ngay cả đối với chúng ta hiện nay cũng đã thành xa lạ do sự trôi chảy của thời gian. Ví như chương Borri viết về luật pháp, về hệ thống quan lại và cách thức xử kiện cũng như hành pháp của chính quyền Đàng Trong. Hay tôi đã không khỏi bật cười khi đọc đoạn Borri viết về cái tính hay xin xỏ bất kì thứ gì mình thích của người Việt lúc bấy giờ.</p>
<blockquote>
<p style="text-align:justify;"><em>Một thương gia người Bồ không ưa cách cư xử lạ lùng đó, bởi vì hễ họ trông thấy ông cầm đồ vật gì đẹp trong tay là họ xin liền. Một hôm ông nhất quyết cũng làm thử như họ. Ông tới gần thuyền của một người đánh cá nghèo và để tay trên một cái rổ lớn đầy cá, ông nói bằng tiếng bản xứ xin một cái, nghĩa là cho tôi xin cái này. Chẳng nói chẳng rằng, người thuyền chài đưa ngay cho ông rổ cá để ông đem về. Người Bồ đem về nhà, rất sửng sốt và khen ngợi lòng quảng đại của người Đàng Trong.</em></p>
</blockquote>
<p style="text-align:justify;">.</p>
<p style="text-align:justify;">Dĩ nhiên độ chính xác về một số chi tiết trong cuốn sách này cần phải xem xét lại, vì dù sao Cristophoro Borri vẫn là một người ngoại quốc, sự hiểu biết và lý giải của ông về đời sống Đàng Trong còn có điểm hạn chế. Thế nhưng, chúng ta dễ dàng nhận ra sự trìu mến ông dành cho vùng đất và con người nơi đây. Ông ca ngợi không tiếc lời, nào là đất đai màu mỡ, sản vật phong phú, tấm lòng người Đàng Trong đôn hậu, hiếu khách từ quan trấn thủ đến dân lao động, sự giỏi giang và ngay thẳng của các vị lương y người Việt v.v&#8230; Ông nhắc đến trầm hương, kì nam, chim yến, gỗ lim, quả sầu riêng, trà, các loại thuốc quý, những chiếc thuyền chiến bọc vàng khảm bạc và đặc biệt là cơm cùng nước mắm.</p>
<p style="text-align:justify;">Là giáo sĩ đã đi nhiều nơi trước và sau khi tới Việt Nam, Borri đã so sánh người Đàng Trong với các dân tộc châu Á khác như Trung Hoa, Nhật Bản và Ấn Độ, giúp người đọc nói chung  có cái nhìn bao quát và người đọc Việt Nam nói riêng không khỏi cảm thấy tự hào.</p>
<p style="text-align:justify;">Tuy chỉ là một tập sách mỏng, nhưng trong bối cảnh tư liệu về lịch sử giai đoạn Trịnh Nguyễn phân tranh còn ít ỏi thì  <strong>Xứ Đàng Trong năm 1621 </strong>của Cristophoro Borri đã góp phần giúp người Việt Nam hôm nay có thêm một cái nhìn khác lạ về quá khứ của ông cha. Đọc để thấy tự hào mà cũng là để thấy nuối tiếc về một thời Đàng Trong hẵng còn đúng nghĩa rừng vàng biển bạc như thế.</p>
<p style="text-align:right;"><strong>Chiễm Phong</strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2359/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2359&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/25/x%e1%bb%a9-dang-trong-nam-1621-cristophoro-borri/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/readingcafe.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">readingcafe</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tuổi hai mươi yêu dấu &#8211; Nguyễn Huy Thiệp</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/09/tu%e1%bb%95i-hai-m%c6%b0%c6%a1i-yeu-d%e1%ba%a5u-nguy%e1%bb%85n-huy-thi%e1%bb%87p/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/09/tu%e1%bb%95i-hai-m%c6%b0%c6%a1i-yeu-d%e1%ba%a5u-nguy%e1%bb%85n-huy-thi%e1%bb%87p/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Nov 2011 08:33:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết hiện thực]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2350</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách tiếng Pháp: À nos vingt ans Tựa truyện tiếng Việt: Tuổi hai mươi yêu dấu Tác giả: Nguyễn Huy Thiệp Dịch giả Việt-Pháp: Sean James Rose Nhà xuất bản L&#8217;Aube năm 2005 . ~oOo~ . Một ngày gió lạnh đầu đông, tôi đọc lại  Tuổi hai mươi yêu dấu như tìm về những <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2350&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/nht1.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2351" title="nht1" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/nht1.jpg?w=195&#038;h=300" alt="" width="195" height="300" /></a></p>
<p><em>Tựa sách tiếng Pháp:</em><strong> À nos vingt ans</strong></p>
<p><em>Tựa truyện tiếng Việt:</em> <strong>Tuổi hai mươi yêu dấu</strong></p>
<p><em>Tác giả:</em> Nguyễn Huy Thiệp</p>
<p><em>Dịch giả Việt-Pháp:</em> Sean James Rose</p>
<p><em>Nhà xuất bản L&#8217;Aube năm 2005</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p><strong>M</strong>ột ngày gió lạnh đầu đông, tôi đọc lại  <em>Tuổi hai mươi yêu dấu</em> như tìm về những kỷ niệm của cái thời sinh viên. Tôi biết câu chuyện qua một người anh học trên một khóa, và thấy ông anh có vẻ rất tâm đắc. Thật tiếc là truyện chưa được xuất bản thành sách ở Việt Nam, vì cho dù có thể đọc miễn phí ở <a href="http://nguyenhuythiep.free.fr/tuoi20/index.html">đây</a>, nhưng tôi vẫn thích cái cảm giác cầm trên tay quyển sách hơn. Trong phần chú giải của mình, tác giả cũng đã có những lời chân thành về tựa truyện như sau:</p>
<blockquote><p>“<em>Tuổi hai mươi yêu dấu</em>”  là một tựa đề có phần &#8230; cải lương. Tác giả đã có ý định đặt tên cho nó là “<em>Khuê</em>” (lấy tên nhân vật chính), hoặc “<em>Tuột xích</em>”, hoặc “<em>Bút ký phiêu lưu của</em><em> một sinh viên đại học</em>”, hoặc “<em>Bài ca tuổi trẻ</em>”&#8230; Suy nghĩ kỹ, tác giả lấy tên <em>“Tuổi hai mươi yêu dấu”</em>  là muốn nhằm vào đối tượng độc giả thanh niên, những độc giả mà tác giả vẫn kính trọng và luôn yêu mến.</p></blockquote>
<p>Vì thế, tôi không hài lòng với tên trên bản dịch tiếng Pháp cho lắm. <em>À nos vingt ans</em> có nghĩa là <em>Tuổi hai mươi của chúng tôi</em>, cái tựa chưa diễn tả được hết thịnh tình của tác giả dành cho giới trẻ. Đây là một cuốn sách có sử dụng khá nhiều ngôn từ của cuộc sống nên tôi cũng rất tò mò về bản dịch tiếng Pháp của <em>Sean Jame Rose</em> khi dịch giả này chuyển ngữ. Nhưng thôi, trước khi có được cuốn sách này bằng tiếng Pháp để so sánh, tôi muốn lưu lại những cảm nhận của mình về câu chuyện nhiều hơn.<br />
<span id="more-2350"></span><br />
Trong <em>Tuổi hai mươi yêu dấu</em>, tác giả đã không ngần ngại viết rất thẳng thắn những quan điểm về xã hội, về lối sống đương thời. Không chỉ vẽ một bức tranh về giới trẻ ở Hà Nội bằng ngôn từ, ông còn đưa vào nhiều hình ảnh các nhân vật với cá tính hết sức khác nhau. Cuộc sống của Khuê được giới thiệu từ lúc cậu ta còn là một học sinh trung học của một trường dân lập theo kiểu &#8220;<em>gia đình quản lý</em>&#8221; hết sức đặc trưng cho đến khi cậu vào trường đại học với những bài học chính trị dài dằng dặc. Khuê &#8220;<em>đứt gánh giữa đường</em>&#8221; với sự nghiệp đèn sách dở dang, sa đà vào ăn chơi, nghiện ngập ma túy với Thanh nhạn để rồi sau này phải đi cai nghiện trên một hòn đảo ở Cát Bà.</p>
<p>Giới thanh niên, những nhân vật trung tâm của truyện hiện lên với nhiều phong cách. Có người tốt bụng, trong trắng như Huyền &#8211; cô sinh viên trường Y, có người tập trung vào học hành như Dung cận, có người tập tọng ăn chơi đến nỗi gặp nạn như Hải Anh, cũng có những người thuộc vào dạng anh chị giang hồ như Thanh nhạn, Thức Kinh Kông. Tuy nhiên, cũng không thể không kể đến những con người vẫn còn lòng nhân hậu  khi họ có thể là một cô gái giang hồ như Hương. Tác giả không bỏ qua những điều tốt xen kẽ với những thói hư tật xấu của thanh niên trong xã hội, kể cả khi dưới con mắt của nhân vật chính thì &#8220;<em>thời đại của tôi thật là một thời khốn nạn!</em>&#8221; đi chăng nữa. Những cái chết của các thanh niên cũng mang ý nghĩa khác nhau. Cùng là chết, nhưng Thanh nhạn, Quyền Lỳ chết vì sốc ma túy trong khi Huyền mờ, cô gái ngoan đạo chết vì người ta tiêm nhầm thuốc sau khi cô dẫm phải mảnh thủy tinh lúc đi tình nguyện. Những cám dỗ cùng với sự vô tâm của người đời luôn luôn là bước ngoặt không thể lường trước đối với nhiều thanh niên trẻ tuổi.  Ngoài ra, chân dung của những người đạo mạo trong xã hội  cũng được khắc họa hết sức cụ thể, mà rõ nhất có lẽ là ở <em>chương 16 &#8211; Bệnh viện tình thương</em> với hình tượng các bác sĩ trong thời hiện đại.</p>
<p>Ông anh kiệm lời của tôi bảo: &#8220;Truyện đọc được!&#8221;, và tôi cũng nghĩ như vậy. Tuy rằng đôi chỗ tác giả để cho Khuê diễn giải hơi dài dòng và mấy chương cuối kết thúc hơi nhanh, hơi kịch thì toàn bộ câu chuyện lẫn văn phong vẫn có sức cuốn hút riêng. Cái hay của câu chuyện là rất gần với cuộc sống thật. Ngoài ra, có một chi tiết, tôi không biết tác giả có nhầm lẫn hay có dụng ý gì khác khi ông viết giải thích về Natri Cyanua (NaCN), một chất độc chết người thành Natri Clorua (NaCl) ở chương 29?  Dù sao, khi nhìn lại một cách tổng thể, tôi thích nhất <em>chương 7 &#8211; Hà Nội ban đêm</em> trong truyện này. Tác giả không chỉ miêu tả cảnh đêm mà còn đưa vào đó những hoạt động của con người kèm theo những cảm xúc và bình luận riêng của nhân vật chính:</p>
<blockquote><p><em>Tôi rất ghét bóng đêm. Các đường phố Hà Nội thì tôi cũng chẳng lạ gì: bẩn thỉu và lộn xộn đến lộn mửa. Nhắm mắt lại, chỉ ngửi thấy mùi hôi là tôi biết ngay đấy là phố nào. Bạn không tin ư? Phố Bạch Mai có mùi hôi của chợ, phố Đồng Xuân có mùi hôi của áo quần, phố Hai Bà Trưng có mùi hôi của hàng điện tử&#8230; Đại để như thế. Tôi có cái mũi rất thính, có lẽ vì tôi tuổi Chó.</em></p>
<p><em>Bị đuổi khỏi nhà, đây là lần đầu mà tôi có dịp ngao du Hà Nội ban đêm. Qua 12 giờ, Hà Nội có một vẻ yên tĩnh và dịu dàng không thể tả được. Tôi không ngờ ban đêm Hà Nội lại đẹp như vậy. Những đường phố trải nhựa vắng lặng trông như những mặt sông mà hai bên bờ là những dãy nhà cao thấp đang thiêm thiếp ngủ. Phảng phất mùi hoa mộc lan ngát hương. Bóng tối làm mất đi những đường nét kiến trúc khả ố của các ngôi nhà ban ngày nên rất dễ chịu. Bâng khuâng và cô đơn không thể tưởng được. Thỉnh thoảng lại có những âm thanh nặng nhọc của một chiếc xe ôtô chở hàng vút qua phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng gây ra một cảm giác thật bồn chồn. Tiếng còi tàu đêm gấp gáp và hồi hộp. Ánh sáng của những bóng điện vàng khè hắt xuống mặt hè phố loang lổ. Tôi thấy nao cả người. Tự nhiên tôi thấy kính nể và hãi sợ Hà Nội, không phải vô cớ mà người ta gọi đây là đất thánh, gọi đây là mảnh đất linh thiêng.</em></p>
<p><em>- <strong>Chương 7 : Hà Nội đêm</strong>-</em></p></blockquote>
<p>Tuy cả câu chuyện là những lời lẽ hết sức ngông cuồng của thằng con trai mới lớn, nhưng không có nghĩa là trong đó không có những khoảng lặng. Truyện có cái tính ương bướng của thanh niên trẻ, có tính suy ngẫm của kẻ đã từng vấp ngã, có hơi thở dịu dàng khi gặp những mảnh đời trái ngang&#8230; Vì thế bức tranh giàu hình ảnh về xã hội đương thời thông qua ngòi bút của Nguyễn Huy Thiệp đã làm tôi thích ngay từ bản chất hiện thực phê phán trong nội dung của nó./.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Vankey</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2350/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2350&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/09/tu%e1%bb%95i-hai-m%c6%b0%c6%a1i-yeu-d%e1%ba%a5u-nguy%e1%bb%85n-huy-thi%e1%bb%87p/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/nht1.jpg?w=195" medium="image">
			<media:title type="html">nht1</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>L&#8217; Odinatueur &#8211; Christian Grenier</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/02/l-odinatueur-christian-grenier/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/02/l-odinatueur-christian-grenier/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 02 Nov 2011 16:08:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết trinh thám]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2340</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: L&#8217; Odinatueur &#8211; Máy tính sát thủ Tác giả: Christian Grenier Dịch giả: Hoàng Anh dịch, Thu Phương hiệu đính Nhà xuất bản Thời đại và Nhã Nam . ~oOo~ . Tôi nhận được một món quà nhân dịp lễ Halloween, một cuốn sách của Pháp thuộc thể loại trinh thám. Người tặng <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2340&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/9782700229134.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2341" title="9782700229134" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/9782700229134.jpg?w=205&#038;h=300" alt="" width="205" height="300" /></a><br />
<em>Tựa sách</em>:<strong> L&#8217; Odinatueur &#8211; Máy tính sát thủ</strong></p>
<p><em>Tác giả:</em> Christian Grenier</p>
<p><em>Dịch giả:</em> Hoàng Anh dịch, Thu Phương hiệu đính</p>
<p><em>Nhà xuất bản Thời đại và Nhã Nam</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>Tôi nhận được một món quà nhân dịp lễ Halloween, một cuốn sách của Pháp thuộc thể loại trinh thám. Người tặng nó cho tôi cũng là một người yêu thích đọc sách. Có vẻ như ngày lễ Halloween và việc đọc thể loại trinh thám về những vụ bí ẩn giết người rất hợp tình hợp cảnh. Sách không quá dày nên cũng chẳng làm cho tôi mất quá nhiều thời gian.</p>
<p>Phải nói rằng, ấn tượng đầu tiên khi tôi bắt đầu đọc cuốn này là hết sức&#8230;tẻ nhạt. Tôi không có ý chê bai gì tài viết của tác giả, nhưng cách ông dẫn dắt một câu chuyện trinh thám không mấy cuốn hút. Thêm vào nữa, thói quen viết khá rườm rà của người Pháp cũng làm tôi có đôi chút khó chịu. Nếu không phải vì đây là một món quà do người thân tặng, có lẽ tôi cũng đã không buồn đọc tiếp. Cũng may mắn là cốt truyện không đến nỗi nào, dù một vài chi tiết khiến tôi thấy chưa hợp logic lắm.</p>
<p>Câu chuyện trong sách là vụ giết người hàng loạt xảy ra ban đêm. Nạn nhân thường là những người ngũ tuần, làm việc với một thế hệ máy tính mới, được điều khiển bằng giọng nói và ánh mắt. Sáu vụ giết người xảy ra cả thảy nhưng gần như manh mối là số 0. Mọi chuyện diễn tiến theo quá trình tìm hiểu và đưa vụ án ra ánh sáng, nhờ tài năng tin học của nữ cảnh sát Logicielle cùng với cộng sự là thanh tra Germain và anh chàng Max đồng nghiệp. Tất nhiên, máy tính không thể giết người, vì thế Logicielle đã từng bước khám phá ra một loại chương trình có tên TTCT do các nạn nhân dùng trước khi chết. Cô nghi ngờ đây là chương trình do tên sát nhân viết nhưng cho đến phút cuối, khi biết kẻ gây án là ai, họ cũng không thể bắt kẻ này.<br />
<span id="more-2340"></span><br />
Không giống như các câu chuyện trinh thám khác, <strong>L&#8217; Odinatueur</strong> diễn biến khá chậm và được lãng mạn hóa khá nhiều. Thay vì cái cảm giác hồi hộp, tôi chỉ thấy mỗi chi tiết là điều có thể đoán trước được. Thêm vào đó, phần phi logic nhất mà tôi nhận thấy, đó là ảnh ảo xuất hiện trong trò chơi TTCT. Tôi biết cách nhìn ra ảnh ảo, và có thể khẳng định, cách tạo ra một khung cảnh chi tiết, sống động như thật trong khung cảnh mà TTCT là gần như không thể, trừ khi đó là một trò game 3D thuần túy:</p>
<blockquote><p><em>Bài tập mắt kéo dài khoảng một đến hai phút; rồi đột nhiên, giống như những hình 3D từ quyển sách, cô nhìn thấy&#8230;một phong cảnh lộng lẫy: một tòa lâu đài nằm trên đỉnh núi đá, bên dưới là thung lũng xanh rờn.</em></p>
<p><em>Hình nổi tưởng như sờ vào được khiến cô lùi hẳn về đằng sau. Cô đã sợ chuyển động nhỏ có thể làm hình biến mất &#8211; nhưng không: chừng nào mắt cô còn nhìn được chi tiết này hay chi tiết kia của toàn cảnh lâu đài, cô có thể di chuyển chỗ ngồi, lùi về sau hoặc tiến lên trước mà không làm hình ảnh mất đi</em></p>
<p><em>- Chết tiệt, nó là từ video cơ đấy!</em></p>
<p><em>Vài đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời. Một cơn gió nhẹ khẽ lay động cây trong thung lũng. Hình ảnh chính xác gần như hoàn hảo; một bộ phim kỹ thuật số cũng không thể tái hiện hiện thực tốt hơn được nữa.</em></p></blockquote>
<p>Nói chung, văn học không hề hạn chế khả năng tưởng tượng của tác giả, nhưng đối với thể loại trinh thám, viễn tưởng, ít nhất người ta cũng phải dựa vào thực tế hoặc kiến thức khoa học cơ bản khá nhiều. Vì thế, đối với tôi, chi tiết phi logic đó không thuyết phục. Nhưng dù sao, cuốn sách cũng có một cốt truyện khá ổn kéo lại. Ít ra tôi biết được thêm một chút ít thông tin về các tòa lâu đài của Pháp và những thói quen ăn uống ở miền quê của họ. Ngoài ra, tác giả cũng sử dụng thêm một câu chuyện trong thần thoại Hy Lạp như một thứ gia vị cho cuốn sách của mình. Và kể cả khi người ta xếp cuốn sách này vào thể loại trinh thám, tôi vẫn thấy câu chuyện trong sách có khung cảnh thơ mộng, mang tính lãng mạn. Đây có lẽ là lý do khiến kết cục dành cho tên sát nhân không quá bi thảm.</p>
<p>Được biết rằng, cuốn sách nằm trong Series <strong>Heure Noire</strong> của <em>Christian Grenier</em> nên rất có thể sau này tôi sẽ bắt gặp một cuốn khác cùng tác giả khi đi xem sách. Nhưng có lẽ tôi sẽ không chọn truyện của ông cho thể loại trinh thám để xem lần thứ hai.</p>
<p style="text-align:right;"><strong><em>Vankey</em></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2340/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2340&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/11/02/l-odinatueur-christian-grenier/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/11/9782700229134.jpg?w=205" medium="image">
			<media:title type="html">9782700229134</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tobie Lolness &#8211; Timothée de Fombelle</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/31/tobie-lolness-timothee-de-fombelle/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/31/tobie-lolness-timothee-de-fombelle/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 31 Oct 2011 03:43:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết huyền ảo]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện thiếu nhi]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2334</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: Tobie Lolness Tác giả: Timothée de Fombelle Tập 1: Ngàn cân treo sợi tóc &#8211; Lavie Suspendue Dịch giả: Nguyễn Thuỵ Phương – Xuất bản 2006 Tập 2: Đôi mắt Elisha  &#8211; Les yeux d’Elisha Dịch giả: Đỗ Hà Thảo – Xuất bản 2007 Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam . <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2334&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/tobilolness350.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2335" title="tobilolness350" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/tobilolness350.jpg?w=195&#038;h=300" alt="" width="195" height="300" /></a></p>
<p><em>Tựa sách</em>:<em><strong> Tobie Lolness</strong></em></p>
<p><em>Tác giả</em>: Timothée de Fombelle</p>
<p><em>Tập 1: Ngàn cân treo sợi tóc &#8211; Lavie Suspendue</em></p>
<p><em>Dịch giả</em>: Nguyễn Thuỵ Phương – Xuất bản 2006</p>
<p><em>Tập 2: Đôi mắt Elisha  &#8211; Les yeux d’Elisha</em></p>
<p><em>Dịch giả:</em> Đỗ Hà Thảo – Xuất bản 2007</p>
<p><em>Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p style="text-align:left;">.</p>
<p style="text-align:left;">.</p>
<p>Tôi thích những câu chuyện về cây cối, về từng cành cây, cái lá, màu xanh, và cả những con rệp son&#8230;hàng ngày chúng vẫn ở quanh ta và chăm chỉ bò đi bò lại trên những cái cây, dọc theo những đoạn đường râm mát của thành phố.</p>
<p>Tôi thích những cuốn sách dày đặc chữ xen kẽ những hình minh hoạ thú vị. Đôi khi cùng một cách diễn đạt cộng thêm hình minh hoạ, những câu chuyện bỗng nhiên thật gần và thật ngộ nghĩnh. Trí tưởng tượng của chúng ta đôi khi không đủ hiểu hết những gì mà tác giả muốn nói, nên những hình ảnh là con đường ngắn nhất và đôi khi cũng gây bất ngờ nhất.</p>
<p>Vì vậy mà tôi thích <strong>Tobie Lolness</strong>. Cuốn sách về một thế giới trên cây của <strong><em>Timothée de Fombelle</em></strong> và được <em>François Place</em> minh họa.</p>
<p>Tobie – một chú bé sống trên cây, câu chuyện đơn giản là những giây phút hạnh phúc của một cậu bé có gia đình yên ấm, có một người cha uyên bác hài hước và một người mẹ dịu dàng đáng yêu như tất thảy mọi bà mẹ khác trên đời. Cho đến một ngày, từng bước từng bước gia đình ấy bị chia cắt, chia cắt nhưng không tan rã. Tobie – cậu bé ngày nào lớn lên trong những hiểu biết dần bao quát hơn về thế giới mình đang sống, luôn luôn với trái tim hiền hoà và dũng cảm, cả nghịch nghợm chân thật và trái tim lần đầu tiên biết rung động trước cô bé Elisa bí ẩn tinh khôn. Những ngày tháng bị truy đuổi không mài mòn đi tình yêu của cậu đối với cuộc sống, không làm tàn lụi đi giấc mơ kiên định về một gia đình lại có cha, có mẹ, không làm phai đi niềm tin của cậu về tình người của những người hàng xóm tốt bụng, không là mờ đi cảm nhận của cậu về cuộc sống tươi đẹp vây quanh.<br />
<span id="more-2334"></span><br />
Đôi lúc chúng ta đã đọc và quên đi đây là một câu chuyện trên một cái cây, đã chẳng còn là những nhân vật bé tí hon, mà đã là cả một thế giới có tốt đẹp, xấu xa, yêu ghét&#8230;.nhưng kết thúc hoàn toàn bất ngờ, có hậu và hoàn hảo.</p>
<p>Cây cối cũng là một thế giới khác.</p>
<blockquote><p><em>Hãy nhắm mắt lại và hình dung: bạn sống trong một cây sồi cổ thụ và bạn chỉ cao có một milimet rưỡi. Một cuộc phiêu lưu ra trò phải không nào? Ở đây, người ta làm nghề hút sữa ấu trùng hay chăn nuôi rệp son&#8230;Đó là cuộc sống thường ngày của Tobie, cậu bé mười ba tuổi và cả tộc người của cậu: những kẻ sung túc sống trên phần ngọn cây, những kẻ nghèo khổi nhất trú thân trong những cành lá. Sau một vụ việc ám muội, cha mẹ của Tobie bị kết án tử hình. Cậu trốn thoát, và cả tộc người của cậu lao đi truy lùng cậu. Tobie một mình chống lại tất cả trong một thế giới không biết đến xót thương và đầy rẫy những hiểm nguy. Một cuốn tiểu thuyết gây ngạc nhiên, pha trộn giữa chất phiêu lưu và ngụ ngôn về thế giới cây cỏ. </em></p>
<p><strong><em>Trích lời giới thiệu sách của Nhã Nam</em></strong></p></blockquote>
<p>Tobie, cậu bé ở trên cây yêu Elisha, cô bé sống ở phía cuối Cành La. Cô bé sống với mẹ trong một lỗ hổng tròn to khoét sâu vào thân cây, luôn chờ đón cậu với những cái bánh xèo to tẩm đẫm bơ và mật.</p>
<blockquote><p><em> Tình bạn có một không hai đã bắt đầu như thế, tình bạn đó đã khiến xứ Cành La nở hoa trong trái tim Tobie suốt những năm tháng dài biệt xứ</em></p></blockquote>
<p>Chính tình yêu và tình bạn làm cho cuộc sống của tất cả mọi người trở nên tốt đẹp hơn và đáng yêu hơn.</p>
<p style="text-align:right;">                                                                                    <em><strong>Dat.Giua.Bien</strong></em></p>
<p style="text-align:center;">
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2334/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2334/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2334&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/31/tobie-lolness-timothee-de-fombelle/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/tobilolness350.jpg?w=195" medium="image">
			<media:title type="html">tobilolness350</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Khu vườn bí mật – Frances Hodgson Burnet</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/26/khu-v%c6%b0%e1%bb%9dn-bi-m%e1%ba%adt-%e2%80%93-frances-hodgson-burnet/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/26/khu-v%c6%b0%e1%bb%9dn-bi-m%e1%ba%adt-%e2%80%93-frances-hodgson-burnet/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Oct 2011 02:41:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện thiếu nhi]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học kinh điển]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2317</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách : Khu vườn bí mật – The secret garden Tác giả : Frances Hodgson Burnet Dịch giả : Nguyễn Tuấn Khanh Nhà xuất bản Văn học &#38; Công ty Nhã Nam – 2008 . ~oOo~ . Truyện không vui và cuốn hút ngay từ những phút đầu như quyển Anne In the Green Gables <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2317&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="aligncenter" title="Jardin Secret" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2010/04/readingcafe6.jpg?w=189&#038;h=300&#038;h=298" alt="" width="189" height="298" /></p>
<p><em>Tựa sách : </em><strong>Khu vườn bí mật – The secret garden</strong></p>
<p><em>Tác giả :</em> Frances Hodgson Burnet</p>
<p><em>Dịch giả :</em> Nguyễn Tuấn Khanh</p>
<p><em>Nhà xuất bản Văn học &amp; Công ty Nhã Nam – 2008</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>Truyện không vui và cuốn hút ngay từ những phút đầu như quyển <a title="Anne in the Green Gables" href="http://readingcafe.wordpress.com/2010/08/03/anne-toc-d%E1%BB%8F-d%C6%B0%E1%BB%9Bi-chai-nha-xanh-lucy-maud-montgomery/">Anne In the Green Gables</a> mình vừa mới đọc qua, và cũng vì quyển này mà mình tìm tất cả những quyển <em>Classic for children</em> để đọc. Thật không uổng công, mỗi câu chuyện là một thế giới quá đẹp, chúng là thiên đường cho trẻ em và là món quà chống lão hóa tâm hồn kì diệu cho người lớn.</p>
<p>Quay lại truyện <strong>The secret garden</strong> (được <em>Frances Hodgson Burnett</em> sáng tác), những người mới đọc có thể sẽ thấy sợ và chán vì nội dung chuyện xoay quanh cô bé Mary cô độc và một thế giới cổ điển với những khoảng trống rợn người. Nhưng đến giữa quyển truyện, những hình ảnh vui nhộn và suy nghĩ đáng yêu của trẻ nhỏ, những suy nghĩ của những đứa bé được nuôi lớn trong một thế giới không bình thường, bắt đầu cuốn lấy sự thích thú của độc giả. Để rồi kết thúc truyện, người ta tìm thấy sự hạnh phúc chan hòa trong cả trẻ thơ và của cả những người lớn đã tự dìm mình trong nỗi đau khổ quá lâu.<br />
<span id="more-2317"></span><br />
Kết cấu truyện có sự liên kết với những mô tả về quang cảnh rất hay. Trang sách mở ra với cái oi oi khó chịu của ngày hè Ấn Độ, sự gắt gỏng cay độc của cô bé 11 tuổi Mary và thảm họa cướp mất gia đình quí tộc, người thân duy nhất của cô bé ở miền Đông Ấn.</p>
<p>Được chuyển về London sống với người chú trong cảnh những vườn hoa mở dài, hoa tường xuân và những cành hồng héo khô trong một mùa đông ũ rủ. Cảnh buồn cộng với những hoàn cảnh tâm lí éo le của người chú Archibald Craven, con người từ bỏ thực tại và sống với quá khứ cách đây mười năm khi người vợ của ông vẫn còn sống. Mary tìm thấy niềm vui khi khám phá những khu vườn, nghe tiếng chim hót. Cùng với Colin và cậu bé nông dân Dickon, Mary tìm ra khu vườn bí mật vốn đã được cất giấu quá lâu, bị chết đi theo những kỉ niệm xuân thì của người chú Archibald. Những đứa trẻ chăm sóc cho khu vườn với tình cảm chân thật và ngây thơ đến lạ. Sức khỏe thể chất và tinh thần của chúng dần hồi phục cùng với sự sinh sôi của khu vườn ấy một cách kì diệu, trong những tiếng cười.</p>
<p>Tuổi thơ vốn hạnh phúc với những điều tò mò của chúng về cuộc sống. Khu vườn bí mật này cũng vậy. Không những là một thế giới riêng, nó còn là khoảng tuổi thơ duy nhất trong cái lâu đài ũ rũ này. Để rồi một ngày người chú hốt hoảng đi về tự một nơi rất xa, ngẩn ngơ khi thấy khu vườn chết đã xanh trở lại, và cậu bé Colin vốn tật nguyền kể từ khi mẹ ra đi, đã chạy nhảy như bao đứa trẻ thường. Kết truyện là một mùa xuân tưng bừng ở nước Anh với nụ cười nở trên môi của cả gia đình.</p>
<p>Truyện thật là hay và đọc xong trong suy nghĩ vẫn còn ngẩn ngơ rất nhiều như vẫn còn đi dạo đâu đó trong những khu vườn xanh ngắt hoa hồng và dây leo, những đài phun nước tuyệt đẹp và tiếng chim họa mi hót trong những ngày xuân.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Bryan Do</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2317/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2317/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2317&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/26/khu-v%c6%b0%e1%bb%9dn-bi-m%e1%ba%adt-%e2%80%93-frances-hodgson-burnet/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2010/04/readingcafe6.jpg?w=189&#38;h=300" medium="image">
			<media:title type="html">Jardin Secret</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đo thế giới &#8211; Daniel Kehlmann</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/23/do-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi-daniel-kehlmann/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/23/do-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi-daniel-kehlmann/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 23 Oct 2011 09:32:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết hiện thực]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu thuyết lịch sử]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2309</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: Đo thế giới &#8211; Measuring the world Tác giả: Daniel Kehlmann Dịch giả: Lê Quang Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam. . ~oOo~ . . Có thể nói rằng, cuốn Đo thế giới tiếng Việt được xuất bản lần này có một sự trình bày mỹ thuật khá ấn tượng. Nửa <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2309&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/2900000049550_medium.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-2310" title="2900000049550_medium" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/2900000049550_medium.jpg?w=510" alt=""   /></a></p>
<p><em>Tựa sách</em>: <strong>Đo thế giới &#8211; Measuring the world</strong></p>
<p><em>Tác giả:</em> <strong>Daniel Kehlmann</strong></p>
<p><em>Dịch giả:</em> <strong>Lê Quang</strong></p>
<p><em>Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam.</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p>Có thể nói rằng, cuốn <strong>Đo thế giới</strong> tiếng Việt được xuất bản lần này có một sự trình bày mỹ thuật khá ấn tượng. Nửa trên của bìa, người ta có thể thấy một phần bản đồ thế giới kiểu cổ và nửa dưới là hình ảnh một đô thị được thu nhỏ theo không ảnh. Tôi tự nhủ, nếu ngẫu nhiên gặp cuốn này ba lần khác nhau thì sẽ đọc, và có lẽ cuốn sách của <em>Daniel Kehlmann</em> có duyên thực sự với tôi. Cứ như thế, câu chuyện về cuộc đời  hai danh nhân người Đức dần trải ra sau những trang sách.<br />
<span id="more-2309"></span><br />
Cách viết của <em>Daniel Kehlmann</em> trong<strong> Đo thế giới</strong> khiến cho cuốn sách không giống như những cuốn sách khác viết về danh nhân mà tôi biết. Cả hai vĩ nhân Gauss và Humboldt hiện lên với đầy đủ những đức tính hết sức bình thường, những ham muốn, những thú vui, những khao khát của họ không khác gì những con người khác. Họ gần với đời thực hơn, không hề đặc biệt cũng không được tôn lên như thần thánh. Hai người <em>đo thế giới</em> theo những cách khác nhau. Humboldt thì chu du khắp nơi để tiến hành những phép đo về khí quyển, độ cao, độ xa&#8230;trong khi Gauss lười vận động, chỉ cần ở một nơi cũng có thể đo được những khoảng cách lớn, thậm chí là những phép đo liên quan đến thiên văn. Họ làm việc một cách say mê, vì đó là số phận của họ chứ không phải vì họ là thiên tài. Tác giả cũng thêm vào những câu nói rất đời thường của cả hai người khiến cho câu chuyện có phần vui nhộn và thú vị hơn. Cách nói của Gauss khi nhận xét về Goethe rất hài hước:</p>
<blockquote><p>Cảm động quá, Bessel thì thầm, đúng không!</p>
<p>Diễn viên tung hô, tiến lên rồi lùi lại không nghỉ, mắt đảo điên trong khi nói.</p>
<p>Anh nghĩ là Goethe hôm nay ngồi trên lô, Bessel thì thầm.</p>
<p>Gauss hỏi, có phải đó là con lừa đã cả gan sửa lại học thuyết ánh sáng của Newton.</p>
<p>Mọi người quay sang nhìn họ, Bessel rúm người trên ghế và không nói câu nào nữa cho đến khi màn hạ.</p>
<p>-<strong>Sao</strong>-</p></blockquote>
<p>Nếu như hai con người đó không gặp nhau, có lẽ câu chuyện sẽ kết thúc một cách tẻ nhạt hơn nội dung nó vốn có trước đó. Gauss và Humboldt với hai cá tính trái ngược, cuối cùng cũng có dịp bàn luận bên bàn ăn và cũng có chung một ý kiến về nghệ thuật:</p>
<blockquote><p>Ông đang tập hợp một danh mục các đặc tính của thực vật và hiện tượng thiên nhiên mà các họa sĩ sẽ bị luật pháp bắt buộc phải tuân thủ trong sáng tác. Cũng nên dùng biện pháp tương tự cho thi ca. Ông nghĩ đến danh sách liệt kê tính chất của các nhân vật quan trọng mà tác giả không có quyền tự do đi chệch khỏi. Nếu phát minh của ông Daguerre trong tương lai được hoàn chỉnh thì nghệ thuật đằng nào cũng hết đất sống.</p>
<p>Thằng này viết thơ đấy, Gauss hất hàm về phía Eugen.</p>
<p>Thật hả, Humboldt hỏi.</p>
<p>Eugen đỏ mặt.</p>
<p>- <strong>Con</strong> -</p></blockquote>
<p>Tác giả viết theo lối kể chuyện, thậm chí những lời nói của các nhân vật cũng được thuật lại một cách gián tiếp. Ngoài ra cuộc đời hai nhân vật chính được kể luân phiên, xen kẽ khiến cho câu chuyện thay đổi liên tục và không liền mạch. Cái được ở cách viết này là người đọc không bị nhàm chán và phải hết sức tập trung nếu không sẽ bỏ lỡ hoặc quên những chi tiết quan trọng. Vì thế, tuy viết về hai nhà nghiên cứu khoa học tự nhiên nhưng cuốn sách khá dễ hiểu, không bị gò bó trong quá trình tìm công thức hay khô khan.  Tác giả cũng không quên đề cập những sự kiện lịch sử quan trọng, những hoạt động của đời sống xã hội thế kỷ XIX, thời đại mà hai nhân vật đang sống. Thế giới thuở đầu của nền văn minh hiện lên vừa tươi vui đầy màu sắc ở những đô thị của Đức nơi Gauss ở, lại vừa bí hiểm theo từng bước chân của Humboldt ở châu Mỹ. Có lẽ tất cả những điều đó đã làm nên thành công của <em>Daniel Kehlmann</em> đối với cuốn sách này.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Vankey</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2309/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2309/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2309&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/23/do-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi-daniel-kehlmann/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/2900000049550_medium.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">2900000049550_medium</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Beastly &#8211; Alex Flinn</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/22/beastly-alex-flinn/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/22/beastly-alex-flinn/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Oct 2011 14:13:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết huyền ảo]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu thuyết tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2302</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: Beastly Tác giả: Alex Flinn Nhà xuất bản: Haper Collins ~oOo~ . . Cuốn tiểu thuyết ngắn Beastly của Alex Flinn cuối cùng cũng đã được dựng thành phim điện ảnh. Nhờ xem trailer bộ phim này mà tôi mới tìm đọc truyện. Tôi đã mong truyện gốc hay hơn phim, và quả <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2302&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/beastly.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2303" title="beastly" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/beastly.jpg?w=207&#038;h=300" alt="" width="207" height="300" /></a><em>Tựa sách:</em> <strong>Beastly</strong></p>
<p><em>Tác giả</em>: <strong>Alex Flinn</strong></p>
<p><em>Nhà xuất bản: </em><strong>Haper Collins</strong></p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p>Cuốn tiểu thuyết ngắn <strong>Beastly</strong> của <em>Alex Flinn</em> cuối cùng cũng đã được dựng thành phim điện ảnh. Nhờ xem trailer bộ phim này mà tôi mới tìm đọc truyện. Tôi đã mong truyện gốc hay hơn phim, và quả như vậy, câu chuyện của <em>Alex Flinn</em> về anh chàng quái vật thời hiện đại đã không làm tôi thất vọng.</p>
<p>Cũng giống như nhiều truyện khác viết cho giới trẻ, nhân vật chính là một anh chàng đẹp trai, học tại một trường trung học tư nổi tiếng và có một ông bố khá giàu. Một anh chàng rỗng tuếch và huyênh hoang sau cái vẻ ưa nhìn trời phú. Anh ta không đến nỗi quá xấu tính, nhưng ích kỷ và chẳng biết nghĩ đến ai. Mọi chuyện sẽ vẫn êm đẹp nếu anh ta không chế giễu một phù thủy xuất hiện ở trường khi cô ta chỉ trích lễ hội mùa xuân và cuộc bầu chọn hoàng tử của khóa. Anh ta chọc phá người khác, cười nhạo lên những nỗi đau ngoại hình của họ mà không biết rằng mình sẽ phải lãnh một lời nguyền kinh khủng.<br />
<span id="more-2302"></span><br />
Đó là một câu chuyện của thể loại fantasy, có hơi hướm lãng mạn. Cũng giống motif  của <em>Người đẹp và Quái vật</em>, anh chàng kiêu căng phải tìm được một cô gái thật lòng yêu mình bất chấp vẻ ngoài dị hợm của anh ta do phù thủy biến thành. Có chăng, câu chuyện diễn ra ở thời hiện tại, cụ thể hơn là ở thành phố New York và Brooklyn. Anh ta dần chuyển biến thành một người biết quan tâm hơn, tử tế hơn đối với người khác, đặc biệt khi cô bạn Lindy xuất hiện trong cuộc đời anh. Điểm tôi thích nhất trong truyện này là anh ta trồng một vườn hoa hồng, thậm chí đã tự tay làm một ngôi nhà kính để trồng hoa trong đó vào mùa đông. Từ một kẻ ngạo mạn, nhân vật chính biến đổi về tính cách, tự chọn cho mình cái tên Adrian, người của bóng tối thay vì cái tên Kyle, chàng trai đẹp. Cuối cùng, phù thủy đã đạt được mục đích vì  anh ta đã học được bài học về sự ăn năn, về một tâm hồn hướng thiện mà bản thân Kyle hay Adrian cũng không thể ngờ tới. Chính nhờ điều này mà anh ta cũng đã tìm được tình yêu Lindy dành cho mình. Ít ra Adrian cũng rất may mắn khi có một người cha giàu có. Anh ta không thiếu thốn vật chất, và cho dù không có người thân ruột thịt bên cạnh, anh ta vẫn còn người anh-người gia sư mù Will và bà quản gia Magda luôn luôn động viên.</p>
<p>So với chuyện cổ tích, gần như diễn biến không hề thay đổi: quái vật có một chiếc gương, cô gái muốn về thăm nhà nhưng gặp rắc rối, quái vật cứu cô khỏi tên côn đồ, họ hôn nhau và cuối cùng hoàng tử đẹp trai trở lại. Chỉ có không gian và thời gian là của hiện tại nên câu chuyện có vẻ như gần cuộc đời thật hơn. Mọi thứ kết thúc khá trọn vẹn khi họ trở lại trường trung học và chuẩn bị cho buổi khiêu vũ tiếp theo. Anh gia sư khỏi mù rồi trở thành giáo viên Anh ngữ ở trường họ học. Điểm bất ngờ duy nhất đó là Magda  do cô nàng phù thủy biến thành. Suy cho cùng, cô vẫn là một phù thủy tốt, luôn lo lắng cho Kyle. Câu chuyện khép lại không chỉ với nhân vật chính mà còn đối với tuyến các nhân vật phụ trên chatroom mà Kyle tham gia. Không chỉ có anh ta chịu lời nguyền, ở đây ta có thể bắt gặp cả hoàng tử ếch, hoàng tử gấu và nàng tiên cá nữa. Họ đều được biến hình để có được vẻ ngoài như mong muốn, và có được một kết thúc tốt đẹp.</p>
<p>Nhìn chung, câu chuyện của <em>Alex Flinn</em> rất thích hợp để giải trí nhẹ nhàng. Nó không quá phức tạp, không quá sâu sắc, vẫn lãng mạn mà không bi lụy. Và biết đâu, phép lạ vẫn luôn tiếp diễn trong cuộc đời, bằng cách này hay bằng cách khác, đủ để ta cảm nhận được. Tình yêu và cuộc sống luôn luôn là món quà tốt đẹp cho bất cứ người nào biết trân trọng nó.</p>
<p>Còn tôi, có lẽ một ngày nào đó, tôi cũng sẽ trồng một vườn hoa hồng.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Vankey</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2302/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2302/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2302&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/10/22/beastly-alex-flinn/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/10/beastly.jpg?w=207" medium="image">
			<media:title type="html">beastly</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nỗi buồn chiến tranh &#8211; Bảo Ninh</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/n%e1%bb%97i-bu%e1%bb%93n-chi%e1%ba%bfn-tranh-b%e1%ba%a3o-ninh-2/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/n%e1%bb%97i-bu%e1%bb%93n-chi%e1%ba%bfn-tranh-b%e1%ba%a3o-ninh-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Sep 2011 14:18:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tiểu thuyết hiện thực]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu thuyết lịch sử]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học kinh điển]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2287</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: Nỗi buồn chiến tranh Tác giả: Bảo Ninh Nhà xuất bản Văn học . ~oOo~ . . Từ sau phát pháo lệnh Đổi Mới năm 1986, như được cởi trói chân tay, nền văn học Việt Nam chuyển mình mạnh mẽ. Tập thơ Chân Dung Nhà Văn của Xuân Sách len lén mãi <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2287&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="aligncenter" title="Nỗi buồn chiến tranh" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2010/06/untitled-1-copy2.jpg?w=200&#038;h=342" alt="" width="200" height="342" /></p>
<p><em>Tựa sách</em>:<strong> Nỗi buồn chiến tranh</strong></p>
<p><em>Tác giả:</em> Bảo Ninh</p>
<p><em>Nhà xuất bản Văn học</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Từ sau phát pháo lệnh Đổi Mới năm 1986, như được cởi trói chân tay, nền văn học Việt Nam chuyển mình mạnh mẽ. Tập thơ Chân Dung Nhà Văn của Xuân Sách len lén mãi rồi cũng chính thức ra mắt bạn đọc cả nước, Chế Lan Viên cũng ngậm ngùi ra Di Cảo 1 và 2 “nhìn lại” cuộc đời mình. Các tác phẩm văn xuôi cũng sôi nổi thi nhau ra đời, trong đó có <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong> của Bảo Ninh (tên ban đầu là <em>Thân Phận Của Tình Yêu</em>). Với <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong>, Bảo Ninh đoạt giải văn xuôi của Hội Nhà Văn năm 1991 cùng với các tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp và Dương Hướng.</p>
<p>Cuốn sách này tôi tình cờ đọc được trong thư viện trường đại học ở Melbourne năm 2007 hay 2008 gì đó. Sách cũ, giấy đen hình như in vào những năm đầu thập niên 90, không biết là vị tiền bối đồng hương nào lại hiến tặng cho thư viện để lớp trẻ sau này có cơ hội đọc được. Sách tên là <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong> chứ không phải <em>Thân Phận Của Tình Yêu</em>, vậy đây là đợt tái bản vào khoảng năm 1991 trở về sau. Lúc đó cái tên Bảo Ninh còn xa lạ, tôi cầm quyển sách đọc giải trí mà không trông chờ gì nhiều, có lẽ vì vậy nên bị cuốn hút càng mãnh liệt.<br />
<span id="more-2287"></span><br />
Ấn tượng khi tôi đọc những chương đầu tiên là cảm giác nổi da gà, vì những chi tiết chiến trường quá thật, quá hãi hùng. Giọng kể đều đều, trôi chảy, không cần dừng lại lấy hơi của Bảo Ninh như những tiếng thì thầm của chốn núi rừng huyền bí, theo gió vuốt ve mơn trớn tai ta, nhưng thỉnh thoảng lại bất thần đâm thọt qua màn nhĩ, làm ta cứ phải giật mình thon thót. Bức tranh chiến tranh Bảo Ninh vẽ ra toàn một màu đỏ bầm ngột ngạt nhưng lại quá sống động khiến những người như tôi chỉ được thấy chiến tranh qua phim ảnh phải há hốc miệng rùng mình.</p>
<p>Bàn luận phân tích về giá trị nghệ thuật, nội dung của <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong> thì người ta cũng đã nói quá nhiều rồi. Ở đây tôi chỉ hứng thú với những chi tiết mô tả chiến tranh của tác giả. Không những vì chúng quá chân thật máu me, mà còn vì chúng có vẻ công bằng và đi sát thực tế chứ không phải cái kiểu tuyên truyền “địch thua ta thắng”, cái gì xấu thì không nói đến như xưa nay vẫn thế. Chính tác giả đã đề cập nhiều lần đến một giai đoạn Mậu Thân và sau Mậu Thân ngột ngạt sầu khổ, toàn tiểu đoàn bị bao vây xóa sổ. Đây không chỉ là nhận xét riêng của nhân vật chính Kiên mà còn của anh trưởng đội tìm xác đồng đội, cho thấy một bức tranh ảm đạm của tình hình chung những năm đó. Rồi mùa khô 72, thời sau Hiệp định, đến cả trận chiến cuối cùng ở Sài Gòn, tất cả các giai đoạn đó với Kiên, có lẽ với cả tác giả, đều là những chuỗi ngày khó khăn, chết chóc chứ không phải chỉ có thắng và thắng. Vào một khoảng thời gian nếu nhớ không nhầm là thời sau Hiệp định, Kiên cho biết rằng tình hình đào ngũ trong đơn vị là rất nhiều, đến cả như Can là một tay kinh nghiệm trong trung đội, chỉ thua Kiên, phải ngã lòng mà trốn vào rừng, với hy vọng điên rồ là trốn ra được đất Bắc để gặp lại mẹ già. Rồi những chi tiết mô tả quân thám báo Ngụy, chi tiết về đợt hôi “đồ cổ” sau khi quân ta chiếm được Sài Gòn, chi tiết tả anh lính phòng không mập mạp đội mũ sắt ở sân bay, v..v.. đều cho ta thấy rằng: Cho dù là anh bộ đội giải phóng, là chính nghĩa, với lý tưởng cao đẹp đến đâu, thì cũng chỉ là một người lính bình thường, một con người, phải có lúc ngã lòng, phải có lúc mất kiểm soát và không phải là thánh thần mà lúc nào cũng phải bị ép đóng vai cái thiện, cái đẹp. Những chi tiết ấy nếu xuất hiện trong tiểu thuyết các nước Âu Mỹ thì cũng rất là bình thường, nhưng “dám” viết như thế vào cái thời đó, cho dù là mượn Đổi Mới là khiên hộ tâm đi nữa, thì cũng là chuyện động trời trong nền văn học ta. Có lẽ vì thế nên <strong>Nỗi Buồn Chiến Tran</strong>h khi mới in đã bị “đề nghị” cắt bỏ rất nhiều đoạn, sau này còn bị cấm in một thời gian dài.</p>
<p>Trong <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong>, hình ảnh Phương và cha của Kiên cũng để lại nhiều suy nghĩ cho người đọc. Trong khi Kiên là người thanh niên sống hết mình với lý tưởng chung, là điển hình cho hình mẫu thanh niên Xã Hội Chủ Nghĩa, coi việc đi bộ đội, chiến đấu là một việc làm cao cả, anh hùng, thì Phương là một cô gái sớm vượt ra những lề lối, khuôn sáo để không đứng chung với số đông, theo đuổi những suy nghĩ mà Kiên không thể nào hiểu được. Kiên là hiện thân của hành động, của bản năng, của niềm tin tuyệt đối, còn Phương là đại diện của lương tâm, của trí thức tiểu tư sản. Người cha Kiên lúc nào cũng mang một “nỗi buồn” tư lự vì là một nghệ sĩ “bất mãn” theo kiểu Nhân Văn Giai Phẩm, là thành phần xấu xa của xã hội, bị chính con trai mình không bằng lòng vì có lối suy nghĩ ngược ngạo khó hiểu. Cũng như cha của Kiên, Phương cảm thấy lạc lõng trong xã hội vì trót có suy nghĩ khác với xu hướng của thời đại. Chính Phương cũng đã thú nhận rằng cô yêu Kiên cũng vì cô yêu cha của Kiên, khi tâm hồn cô đồng điệu được với tâm hồn của ông. Như đã nói ở trên, về nội dung và nghệ thuật thì tôi không muốn nói nhiều nữa. Ở đây, tôi chỉ muốn nói lên những ám chỉ về chính trị của nhà văn trong việc xây dựng mối liên hệ giữa Phương với cha Phương và giữa 2 người đó với Kiên, và nhiều những ám chỉ khác trong suốt truyện. Nếu không có những chi tiết đó thì có lẽ <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong> đã không phải chịu nhiều sức ép khi mới ra đời, nhưng nếu như vậy thì <strong>Nỗi Buồn Chiến Tranh</strong> chỉ sẽ là một nỗi buồn tầm thường mà thôi.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Việt Lê</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2287/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2287/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2287&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/n%e1%bb%97i-bu%e1%bb%93n-chi%e1%ba%bfn-tranh-b%e1%ba%a3o-ninh-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2010/06/untitled-1-copy2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Nỗi buồn chiến tranh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cuốn sổ màu xanh &#8211; Hélène Montardre</title>
		<link>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/cu%e1%bb%91n-s%e1%bb%95-mau-xanh-helene-montardre/</link>
		<comments>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/cu%e1%bb%91n-s%e1%bb%95-mau-xanh-helene-montardre/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Sep 2011 13:32:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vankey</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện thiếu nhi]]></category>
		<category><![CDATA[Văn học nước ngoài]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://readingcafe.wordpress.com/?p=2279</guid>
		<description><![CDATA[Tựa sách: Cuốn sổ màu xanh &#8211; L&#8217; agenda Tác giả: Hélène Montardre Dịch giả: Hoàng Nhụy Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam . ~oOo~ . Sau một ngày mưa kèm thêm cơn chán, tôi trở nên lười biếng. Vớ đại lấy một cuốn sách với độ dày vừa phải ở cửa hiệu, <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2279&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/09/cuon-so-mau-xanh.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2280" title="Cuon so mau xanh" src="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/09/cuon-so-mau-xanh.jpg?w=197&#038;h=300" alt="" width="197" height="300" /></a></p>
<p><em>Tựa sách:</em> Cuốn sổ màu xanh &#8211; L&#8217; agenda</p>
<p><em>Tác giả:</em> <span style="font-family:Arial;">Hélène Montardre </span></p>
<p><em>Dịch giả:</em> Hoàng Nhụy</p>
<p><em>Nhà xuất bản Văn học và Nhã Nam</em></p>
<p>.</p>
<p style="text-align:center;">~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>Sau một ngày mưa kèm thêm cơn chán, tôi trở nên lười biếng. Vớ đại lấy một cuốn sách với độ dày vừa phải ở cửa hiệu, tôi thực sự không hy vọng gì mấy với chọn lựa của mình. Nhưng tôi đã nhầm, câu chuyện trong sách hữu ích với tôi hơn tôi tưởng ban đầu.</p>
<p>Cuốn sách là một câu chuyện nhẹ nhàng kể về cậu bé Jérémie học lớp Bảy trường trung học Albert-Camus với cuốn sổ bìa xanh mà cậu bắt gặp trong thư viện. Cuốn sổ đã thay đổi toàn bộ thế giới quan của Jérémie, khiến cậu quan tâm đến mọi người xung quanh, đặc biệt là các bạn học của mình. Cậu đã dành thời gian mỗi tối để đọc, gắn bó với nó và thực sự tò mò về chủ nhân cuốn sổ đó, người mà cậu đoán là một trong số các cô bạn cùng khóa. Trong câu chuyện này, tác giả đã để cho nhân vật của mình tự tâm sự khiến nội tâm của Jérémie được người đọc cảm nhận sâu sắc hơn. Cuốn sổ xanh đã hé lộ cuộc sống của học trò và biết bao cảm xúc thời đi học. Mọi chuyện diễn ra vừa tự nhiên, vừa bất ngờ, khi Jérémie khám phá ra chủ nhân của cuốn sổ xanh bị bỏ quên kia chính là cô bạn cùng lớp Laura rất khó gần. Đến khi đó, Laura vội chuyển nhà và chỉ còn liên lạc với Jérémie qua những bức thư. Thế giới của Jérémie được miêu tả trong truyện bao gồm không gian giữa những bức tường tầng áp mái, nơi mà cậu coi như lãnh địa riêng và những bức thư của cô bạn. Đến một ngày, câu chuyện tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp khi họ quyết định gặp nhau ở công viên và Laura trao tặng người bạn mình cuốn sổ xanh mà cậu trả lại cô, cuốn sổ mà cả hai cùng yêu thích.<br />
<span id="more-2279"></span><br />
Không dừng lại ở đây, nhà văn đã khiến cho độc giả của mình bất ngờ khi tiết lộ sự thật của toàn bộ câu chuyện kia. Cuốn sổ xanh đúng là do Jérémie bắt gặp ở thư viện và cầm về, chủ nhân của nó cũng đúng là Laura nhưng mọi chuyện diễn ra hoàn toàn khác. Laura là một cô gái rất hòa đồng và nổi bật trong khi Jérémie sống nội tâm, ít bạn và khép kín. Trong những năm tháng ấy, cậu trải qua nỗi đau mất mẹ. Tưởng chừng nỗi đau đã làm cậu ngã gục nhưng cậu đã vượt qua một cách đáng ngạc nhiên. Tất cả là nhờ cuốn sổ xanh như Jérémie tâm sự. Bên cạnh cuốn sổ xanh của Laura, cậu viết thêm cuốn sổ đỏ cho riêng mình. Jérémie đã không hề cô đơn khi có hai cuốn sổ làm bạn. Cho đến những trang cuối cùng, Jérémie khi đó đã trưởng thành mới bắt đầu viết bức thư đầu tiên cho Laura sau những năm dài không gặp lại.</p>
<p>Cuốn sách mang đến cho người đọc những cảm xúc nhẹ nhàng của lứa tuổi học trò. Tôi gần như đã tìm lại một phần của mình trong những tháng năm đã qua khi đọc tác phẩm này. Một câu chuyện không kịch tính nhưng vẫn thu hút bởi tính nhân văn của nó khiến cho ai cũng yêu thích và tìm đọc.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>Vankey</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/readingcafe.wordpress.com/2279/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/readingcafe.wordpress.com/2279/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=readingcafe.wordpress.com&amp;blog=7507934&amp;post=2279&amp;subd=readingcafe&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://readingcafe.wordpress.com/2011/09/18/cu%e1%bb%91n-s%e1%bb%95-mau-xanh-helene-montardre/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/cfef4c8ca1a2bd077ad031111a748fc9?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanntfiction</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://readingcafe.files.wordpress.com/2011/09/cuon-so-mau-xanh.jpg?w=197" medium="image">
			<media:title type="html">Cuon so mau xanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
