Tony Takitani – Haruki Murakami


Tựa sách : Tony Takitani.

Tác giả : Haruki Murakami

In trong tập truyện Bóng Ma Ở Lexington

.

Đến bây giờ, những gì tôi còn nhớ về Toni Takitani là một chuỗi những hình ảnh và âm thanh rời rạc. Bởi lẽ tôi ít khi giữ một truyện ngắn trong máy tính của mình. Thường khi, tôi giữ trọn vẹn tác phẩm, hoặc bản in, hoặc ebook. Chỉ một truyện ngắn thì có vẻ ít ỏi quá, thế là dù có một số lần thấy bản online, vẫn không lưu.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa rằng tôi đã quên Toni Takitani, hay tôi không thích nó. Thực ra, tôi thích nó đến nỗi đã phải đợi rất lâu để tìm được bộ phim chuyển thể của nó và giữ rịt trong laptop của mình. Và down soundtrack, và xem đi xem lại, nghe đi nghe lại.

Haruki Murakami thống trị những câu chuyện của ông bằng một nỗi cô đơn đậm đặc. Mặc dù, trong những tiểu thuyết đồ sộ mang màu sắc siêu hình và tràn đầy những chiêu thức kỳ ảo, Murakami dường như muốn hướng đến một cái gì đó lớn lao hơn là niềm cô đơn của chính bản thân nhân vật. Thường khi, chủ đề ưa thích của ông là truy tìm bản ngã và tái tạo cái tôi cá nhân qua một chuỗi phiêu lưu kỳ quặc. Nhưng suy cho cùng, động lực của tất cả những phiêu lưu ấy, cũng chỉ vì nhân vật của ông cô đơn.

Toni Takitani là truyện ngắn thể hiện rõ ràng nhất và chân phương nhất nỗi cô đơn ấy. Đó là sự hiu quạnh thị thành, của những con người tưởng như bình thường trong xã hội, mà thực ra bị tách rời về mặt tinh thần đến vô phương cứu chữa. Toni Takitani chính thực tên là Toni Takitani. Đó là một cái tên không Nhật một tí nào cả. Nó do một người Mỹ đặt, một cái tên Mỹ. Nó là cái tên cô đơn dành cho một người đàn ông cô đơn.

Nội dung câu chuyện thì ngắn gọn thôi. Toni Takitani lớn lên, cô đơn. Năm 47 tuổi, anh yêu một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp. Ngỡ ngàng trước tình yêu và hạnh phúc, sự đơn côi trong anh thoắt nhiên biến mất. Cuộc sống là ngàn vạn niềm vui dung dị. Nhưng, bởi một lời nguyền dị thường (mà thực ra cũng chẳng phải dị thường cho lắm, xét trong bối cảnh hầu hết phụ nữ đều có xu hướng đó : yêu đương thời trang đến mức điên rồ và mất hết lý trí), vợ anh chết trong một tai nạn xe hơi. Giờ đây, Toni Takitani sống một mình trong một căn nhà có những gian phòng chứa quần áo khổng lồ của vợ mình. Những bộ quần áo mới tinh, hàng trăm đôi giày xếp ngay ngắn trên kệ. Một mình, giữa những thứ ấy. Sự cô đơn giờ đây trở nên nhức nhối.

Câu chuyện kết thúc khi Toni Takitani thất bại trong việc tìm kiếm một người có thể mặc những bộ quần áo của vợ mình. Và anh bán hết những kho áo quần ấy, cùng bộ sưu tập nhạc jazz đồ sộ.

Cuối cùng, Toni Takitani còn lại, một mình.

Sự quạnh hiu của cuộc đời Toni Takitani giống như một lời nguyền phi lý. Nó còn mang tính di truyền nữa. Bố anh cũng đã sống một cuộc đời hoang vắng, đến lượt anh hứng chịu tất cả những nỗi đau mà cô đơn mang lại. Và đến người con gái anh tìm về để mặc những bộ quần áo của vợ mình cũng cảm thấy uất nghẹn trước sự trống vắng dày đặc của cuộc đời anh.

Một điều khiến tôi thích Toni Takitani, vì nó chứa đựng một chân lý. Toni Takitani đã sống cuộc đời độc thân của mình trong thanh thản và đôi chút bình yên, khi ấy anh chỉ có một mình, nên quen với sự cô đơn như là một điều hiển nhiên. Nhưng khi lấy vợ, bởi vì anh giờ đây đã biết đến hạnh phúc, nên anh sợ mất đi hạnh phúc ấy. Chính khi đó sự cô đơn mới trở thành một lời nguyền nhức nhối.

Khi biết đến hạnh phúc, người ta mới thấu hiểu : cô đơn là một nỗi đau.

Có những điểm để bắt đầu cho một quá trình. Với Haruki Murakami, điểm khởi đầu cho việc tiếp cận văn chương của ông tương đối khó xác định. Nhưng, tôi nghĩ rằng, trong lĩnh vực truyện ngắn, Toni Takitani là một khởi đầu thích hợp. Cũng như trong tiểu thuyết, giờ đây tôi nghĩ không phải là Rừng Na-uy nữa, mà là một quyển khác. Cũng là một tác phẩm nói về sự đơn côi. Phải chăng khi ta chỉ có một mình thì mọi thứ mới bắt đầu?

P.s : Tôi nghĩ các bạn nên tìm phim Toni Takitani để xem. Phim làm theo dạng phim độc lập, dài chừng 70’, cách quay và khung cảnh gợi cảm xúc đến độ làm tôi ngỡ ngàng. Rất hay.

Advertisements
  1. Em thích truyện ngắn của Murakami hơn là tiểu thuyết. Ko hiểu sao, nó chưa bao giờ nhẹ nhàng, nhưng không khiến em sợ hãi.

  2. bạn có thể gửi mình ebook truyện này được ko?
    thật thú vị vì mình biết đế truyện và phim này từ người nghệ sĩ mà mình yêu thích đó là Ryuichi Sakamoto, người làm nhạc phim này!

    chờ tin bạn!

  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: