Bên nhau trọn đời – Cố Mạn

.

Tựa sách: Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố Mạn
Dịch giả: Nguyễn Thành Phước
Nxb Văn học & Công ty Bách Việt – 2010

.

~oOo~

.

Tình yêu là gì?

 

Có bao nhiêu người đã hỏi nhau câu hỏi như thế? Đã bao nhiêu người vì tình yêu mà chờ đợi, mà đau đớn khép chặt lòng mình, một lòng một dạ nhớ về người mình yêu. Đã có bao nhiêu cuốn sách viết ra để nói về sự đợi chờ đến mức dai dẳng của những người yêu nhau? Tôi, những tưởng đã quá quen thuộc với những câu chuyện như vậy, cuối cùng, lại một lần nữa bị Bên nhau trọn đời của Cố Mạn chinh phục.

 

Truyện kể về chuyện tình của Triệu Mặc Sênh – một cô gái nhí nhảnh, đáng yêu, có hơi ngốc nghếch và Hà Dĩ Thâm – chàng luật sư lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng trong lòng luôn có tâm sự chồng chất. Họ từng yêu nhau, từng chia xa bảy năm trời, để rồi trùng phùng trong bao ngượng ngập, bế tắc, trong cả những cảm xúc hạnh phúc, những niềm vui ngơ ngốc thủa nào.

 

Lời văn dịu dàng, nhẹ nhàng như quấn lấy tâm hồn người đọc, kéo họ vào câu chuyện đáng yêu của hai nhân vật chính, để mỉm cười cho niềm hạnh phúc của hai người.

 

Mặc Sênh là một cô gái rất bình thường thôi, lại trẻ con vô cùng, từ lúc để ý đến Dĩ Thâm là bám theo anh không rời, chờ đến lúc anh chịu nhìn mình mới thôi. Trong mắt mọi người, một Hà Dĩ Thâm anh tuấn không thể nào kéo dài quan hệ với một cô gái như Triệu Mặc Sênh. Theo họ, Mặc Sênh không xứng với Dĩ Thâm. Nhưng chỉ đến khi người con trai ấy nguyện chờ cô gái kia bảy năm ròng rã, họ mới hiểu ra rằng, với Dĩ Thâm, Mặc Sênh là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của anh.Trong tình yêu cũng không thể nói ai xứng với ai hơn, chỉ đơn giản là hai tâm hồn tìm được nhau, hoà hợp rồi quấn quýt, thế là đủ.

 

Niềm hạnh phúc của Dĩ Thâm và Mặc Sênh cũng chỉ giản đơn, nhỏ bé. Đó là lúc anh đứng xếp hàng mua cho cô món sườn xào chua ngọt mà cô yêu thích, cũng có thể là lúc anh lo lắng vì cô sang đường chẳng chịu nhìn trước nhìn sau. Phải chăng niềm hạnh phúc ấy cũng chỉ là khi cô ôm chặt anh giữa phố xá Giáng Sinh đông người, giữa trời tuyết rơi lạnh giá mà lòng người thì cảm thấy thật ấm áp. Hoặc có khi là lúc cô nhìn anh cảm kích đón lấy chiếc khăn quàng cô đan, dù chiếc khăn ấy có chỗ chật chỗ lỏng, không thuận mắt chút nào. Hạnh phúc không phải là như thế sao?

 

Đọc Bên nhau trọn đời, tôi nghĩ đến câu nói của Cố Mạn: “Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó.” Tôi bất giác mỉm cười, cảm thấy lòng trào dâng lên một thứ cảm xúc thật ấm áp, dịu êm.

 .

Đúng, Bên nhau trọn đời không hề có những bi kịch, không có quá nhiều đau thương, tất cả đọng lại một niềm ngọt ngào và bình yên đến lạ. Tôi yêu câu chuyện cũng vì thứ tình cảm dễ thương ấy.

.

kemsmile

    • trang
    • June 5th, 2011

    mot Ha Di Tham voi khi nguoi do ton tai tren doi thi nhung nguoi khac chi la tam bo,mot Mac SEnh ngoc nghech va kho dai luon di ve phia truoc theo duoi Di Tham voi nu cuoi rang ro nhu anh mat troi ” my sun shine” , mot Ha Di Van mot bong hoa no va tan trong im lang.
    Di Van da tung noi ” toi ko thua ban ma toi thua anh ay”
    DIEU DANG SO KHONG PHAI LA SU TRO DOI MA LA KHONG BIET PHAI CHO DEN BAO GIO

    • cafe3mau
    • June 6th, 2011

    Mình từng đọc Bên nhau trọn đời, đọc lại mấy lần và say sưa. Đặc biệt thích cách Dĩ Văn nói “tôi k thua bạn mà tôi thua anh ấy”.
    Niềm tin của sự chờ đợi.

    • jelly_fish
    • June 9th, 2011

    lần đầu tiên đọc tiểu thuyết nước ngoài em đã đọc quyển này, Cố Mạn đã đem đến cho đọc giả một tình yêu chân thành khó mà xảy ra ở ngoài đời thật nhưng người ta vẫn chấp nhận vì nó thật dịu dàng, kể cả những khó khăn để Dĩ Thâm và Mặc Sênh tìm lại được nhau cũng thật nhẹ nhàng, sâu sắc

    • Jikey
    • June 14th, 2011

    cố mạn viết truyện rất hay. Mặc dù tgian ra truyện của ss Rùa này rất lâu nhưng từng tác phẩm lại đem đến những dư vị khác nhau khiến người đọc k thể dời mắt đc

    • catlovemouse
    • September 11th, 2011

    cố mạn viết hay nhưng ấn tượng với mình nhất vẫn là BNTD

    • huong
    • May 19th, 2014

    Đọc mấy bài review trước mình tưởng wp này chi review về các tác phẩm văn học không ngờ cũng review ngôn tình, hơi thất vọng. Cá nhân mình không thích truyện này cũng như các truyện khác của Cố Mạn dù bản thân mình cũng đọc khá nhiều truyện ngôn tình. Mình còn chẳng nhớ vì sao 2 nhân vật chính chia tay nữa chỉ cảm giác hình như là hiểu lầm gì gì đó, nếu họ chỉ ộỉ khoảng 17 – 18 tuổi thì còn chấp nhận được, nếu mình nhớ không lầm thì đều la sinh viên rồi nên mình thấy khá là nhảm nhí. Nhiều người khen truyện của Cố Mạn nhẹ nhàng còn mình thì thấy nhạt nheõ

    • Thế thì bạn chắc sẽ còn thất vọng hơn nếu biết trên Reading Cafe còn có review Sợi xích của Lê Kiều Như và Thiên thần bóng tối của Chi Chan đấy. Reading Cafe là blog điểm sách ghi lại về quá trình đọc của người viết review chứ không hạn chế về thể loại cũng như không nhất thiết là phải khen, thậm chí những cuốn sách dở tệ còn bị chê dữ dội.

      • Chiễm Phong
      • May 19th, 2014

      Mình tò mò không rõ theo bạn thế nào là “tác phẩm văn học” khi bạn đặt ngôn tình ra khỏi khái niệm này?

    • huong
    • May 19th, 2014

    Với mình ngôn tình không phải là một tác phẩm văn học mà giống như những mẩu truyện ngắn ngày xưa mình hay đọc trên báo 2!, đọc để giải trí lúc đấy rồi sau đó quên luôn. Nó ngoài chuyện để các cô gái, những bà mẹ mơ mộng những điều không thực về tình yêu thì chấm hết. Còn một tác phẩm văn học thì theo mình nó sẽ khiến người đọc tin tưởng, hi vọng vào cuộc sống chứ không phải mơ mộng hão huyền. Tất nhiên cũng có một số tác phẩm ngôn tình khiến người đọc phải suy ngẫm khá nhiều nhưng số đó là rất ít và những truyện của Cố Mạn không nằm trong số dó. Hôm qua mới là lần đầu tiên mình ghé thăm wp này nên có lẽ mình đã hiểu lầm chút ít. Mình chưa đọc Sợi xích lẫn Thiên thần trong bóng tối.

    • Mình thích ý kiến trên của bạn. Nhân đây mình bổ sung thêm là sách dở bị “sờ gáy” trong Reading Cafe là những cuốn khá tai tiếng, người viết chủ yếu xem để viết review phản đối việc xuất bản hoặc lưu hành chúng, phần nhiều cũng mang tính cảnh báo bạn đọc.
      Ngoài ra, sách được viết review cũng có những cuốn sách ảnh, thơ, sách nghiên cứu và tư liệu nữa bạn ạ.

      • Chiễm Phong
      • May 19th, 2014

      Nếu xét nghĩa nôm na thì cả ngôn tình lẫn truyện ngắn trên 2! đều là “tác phẩm văn học” còn nếu xét nghĩa một cách “hàn lâm” hơn thì ngay cả sách của Dan Brown hay “Harry Potter” cũng không phải là tác phẩm văn học mà là một dạng tiệm cận văn học. Nôm na thì nhìn level có vẻ khác nhau nhưng cả ngôn tình lẫn sách Dan Brown là cùng một thể loại đại chúng, “best seller” và nếu có cách nhìn xuống từ góc độ hàn lâm thì thảy đều là dạng sách đại chúng, sách giải trí “chiếu dưới”.

      Nhưng hướng đi của Reading Cafe không phải là sự phân định như trên bởi vì bọn mình không phải hướng đến phong cách học thuật. Reading Cafe hướng đến cách viết như khi bạn đọc xong một cuốn sách và muốn nói về nó cho bạn bè nghe, một cách tự nhiên nhất và chân thành nhất. Như vậy là có cả chê lẫn khen, có cả vừa chê vừa khen và muôn vàn loại sách trên trời dưới biển.

      Mình không đề cập cụ thể truyện của Cố Mạn. Cá nhân mình không có hứng thú với Cố Mạn. Nhưng mình muốn giải thích ra như trên để bạn hiểu thêm về cách thức hoạt động của Reading Cafe, hi vọng không làm bạn thất vọng. :)

  1. Trước khi đọc Anh có Thích nước Mỹ ko thì mình thích cuốn này, hiii, nói chung là mình nghiền tiểu thuyết tình yêu lắm, đọc là mê tít, đọc của Cố Mạn thực sự rất dễ vào, tự nhiên, sâu sắc, mình thì mình ko hợp giọng văn của Minh Hiểu Khê lắm :))

  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: