Archive for November, 2011

Xứ Đàng Trong năm 1621 – Cristophoro Borri

.

Tựa sách : Xứ Đàng Trong năm 1621

Tác giả : Cristophoro Borri

Dịch giả : Hồng Nhuệ, Nguyễn Khắc Xuyên, Nguyễn Nghị

Nxb Thành phố Hồ Chí Minh – 1998

.

~oOo~

.

.

Tìm thấy một chồng quyển sách này trong một hiệu sách cũ, sau khi đọc thử, tôi đã quyết định ôm hết chồng đó về nhà, vừa để tặng bạn bè yêu sách vừa để “làm tin trong nhà”. Tác phẩm này được xuất bản đồng thời với cuốn sách viết về Đàng Ngoài của Alexandre De Rhodes.

Cristophoro Borri là một giáo sĩ Dòng Tên người Ý đã đến Đàng Trong truyền giáo những năm đầu thế kỷ mười bảy. Bên cạnh việc phụng mệnh Chúa, trong năm năm lưu trú tại Đàng Trong, ông chăm chỉ học tiếng bản ngữ, quan sát phong tục tập quán của người Việt để rồi cuối cùng đã ghi lại các trải nghiệm cùng nhận xét của mình trong bản tường trình về xứ này.

Tác phẩm của Cristophoro Borri được viết bằng tiếng Ý, xuất bản lần đầu năm 1631 tại Rome, hiện tại bản sách này còn được lưu giữ tại Vatican. Về sau, nó được dịch ra các thứ tiếng Pháp, Anh, Đức, Hà Lan, v.v… và nay là tiếng Việt, với tựa là Xứ Đàng Trong năm 1621.

Có thể coi Xứ Đàng Trong năm 1621 là một bản ghi chép cá nhân hơn là một bản nghiên cứu học thuật. Continue reading

Advertisements

Tuổi hai mươi yêu dấu – Nguyễn Huy Thiệp

Tựa sách tiếng Pháp: À nos vingt ans

Tựa truyện tiếng Việt: Tuổi hai mươi yêu dấu

Tác giả: Nguyễn Huy Thiệp

Dịch giả Việt-Pháp: Sean James Rose

Nhà xuất bản L’Aube năm 2005

.

~oOo~

.

Một ngày gió lạnh đầu đông, tôi đọc lại  Tuổi hai mươi yêu dấu như tìm về những kỷ niệm của cái thời sinh viên. Tôi biết câu chuyện qua một người anh học trên một khóa, và thấy ông anh có vẻ rất tâm đắc. Thật tiếc là truyện chưa được xuất bản thành sách ở Việt Nam, vì cho dù có thể đọc miễn phí ở đây, nhưng tôi vẫn thích cái cảm giác cầm trên tay quyển sách hơn. Trong phần chú giải của mình, tác giả cũng đã có những lời chân thành về tựa truyện như sau:

Tuổi hai mươi yêu dấu”  là một tựa đề có phần … cải lương. Tác giả đã có ý định đặt tên cho nó là “Khuê” (lấy tên nhân vật chính), hoặc “Tuột xích”, hoặc “Bút ký phiêu lưu của một sinh viên đại học”, hoặc “Bài ca tuổi trẻ”… Suy nghĩ kỹ, tác giả lấy tên “Tuổi hai mươi yêu dấu”  là muốn nhằm vào đối tượng độc giả thanh niên, những độc giả mà tác giả vẫn kính trọng và luôn yêu mến.

Vì thế, tôi không hài lòng với tên trên bản dịch tiếng Pháp cho lắm. À nos vingt ans có nghĩa là Tuổi hai mươi của chúng tôi, cái tựa chưa diễn tả được hết thịnh tình của tác giả dành cho giới trẻ. Đây là một cuốn sách có sử dụng khá nhiều ngôn từ của cuộc sống nên tôi cũng rất tò mò về bản dịch tiếng Pháp của Sean Jame Rose khi dịch giả này chuyển ngữ. Nhưng thôi, trước khi có được cuốn sách này bằng tiếng Pháp để so sánh, tôi muốn lưu lại những cảm nhận của mình về câu chuyện nhiều hơn.
Continue reading

L’ Odinatueur – Christian Grenier


Tựa sách: L’ Odinatueur – Máy tính sát thủ

Tác giả: Christian Grenier

Dịch giả: Hoàng Anh dịch, Thu Phương hiệu đính

Nhà xuất bản Thời đại và Nhã Nam

.

~oOo~

.

Tôi nhận được một món quà nhân dịp lễ Halloween, một cuốn sách của Pháp thuộc thể loại trinh thám. Người tặng nó cho tôi cũng là một người yêu thích đọc sách. Có vẻ như ngày lễ Halloween và việc đọc thể loại trinh thám về những vụ bí ẩn giết người rất hợp tình hợp cảnh. Sách không quá dày nên cũng chẳng làm cho tôi mất quá nhiều thời gian.

Phải nói rằng, ấn tượng đầu tiên khi tôi bắt đầu đọc cuốn này là hết sức…tẻ nhạt. Tôi không có ý chê bai gì tài viết của tác giả, nhưng cách ông dẫn dắt một câu chuyện trinh thám không mấy cuốn hút. Thêm vào nữa, thói quen viết khá rườm rà của người Pháp cũng làm tôi có đôi chút khó chịu. Nếu không phải vì đây là một món quà do người thân tặng, có lẽ tôi cũng đã không buồn đọc tiếp. Cũng may mắn là cốt truyện không đến nỗi nào, dù một vài chi tiết khiến tôi thấy chưa hợp logic lắm.

Câu chuyện trong sách là vụ giết người hàng loạt xảy ra ban đêm. Nạn nhân thường là những người ngũ tuần, làm việc với một thế hệ máy tính mới, được điều khiển bằng giọng nói và ánh mắt. Sáu vụ giết người xảy ra cả thảy nhưng gần như manh mối là số 0. Mọi chuyện diễn tiến theo quá trình tìm hiểu và đưa vụ án ra ánh sáng, nhờ tài năng tin học của nữ cảnh sát Logicielle cùng với cộng sự là thanh tra Germain và anh chàng Max đồng nghiệp. Tất nhiên, máy tính không thể giết người, vì thế Logicielle đã từng bước khám phá ra một loại chương trình có tên TTCT do các nạn nhân dùng trước khi chết. Cô nghi ngờ đây là chương trình do tên sát nhân viết nhưng cho đến phút cuối, khi biết kẻ gây án là ai, họ cũng không thể bắt kẻ này.
Continue reading