[ Giao lưu cùng Reading Cafe ] Mrsleestranger/Kanon

Kanon

.

Để tiếp nối chương trình giao lưu Q&A: Hỏi-đáp, bạn mrsleestranger/Kanon, người dùng avatar hình mèo đen trên wordpress của Reading Cafe , sẽ cùng nói chuyện với các bạn.

Có lẽ trong số những thành viên tham gia viết cho Reading Cafe, mrsleestranger là người dành nhiều tình cảm cho văn học thanh thiếu niên nhất. Bạn ấy không chỉ đóng góp bài viết mà còn giới thiệu thêm các thông tin liên quan đến thể loại văn học này trên wordpress của Reading Cafe.

Đây là lý lịch trích ngang tự giới thiệu của cô bạn yêu mèo:
“Tên: Mrsleestranger – Kanon
Vị trí trong Reading Cafe: nhân viên thời vụ, tham gia vì ưng cái ý tưởng thành lập của Chiễm Phong
Các đầu sách đã review (link): https://readingcafe.wordpress.com/author/mrsleestranger/
Thể loại ưa thích: siêu nhiên kết hợp với đời thực, tâm lý vặn xoắn, càng xoắn càng thích, đừng vặn vẹo là được. Là một người yêu thích sách nhưng lại rất tản mạn, chẳng tập trung vào một thể loại nào nhất định.
Nghề nghiệp hiện tại: thất nghiệp kiêm sinh viên nghèo vượt khó kiêm dịch giả thuê xa quê hương
Con vật ưa thích: mèo”

Các bạn giao lưu với bạn ấy bằng cách đặt câu hỏi comment dưới ảnh như lần trước. Mrsleestranger sẽ trả lời bằng facebook cá nhân với tên: Thần Mèo Kharin. Thời gian giao lưu là từ ngày 21 đến hết ngày 22/10/2014.

Q&A với Kanon tại: http://on.fb.me/1xcglAc

Nhân vật tiếp theo tham gia Q&A là Chiễm Phong.

.
~oOo~

.

Sau đây là một số câu hỏi mà Kanon đã nhận được trong thời gian giao lưu.
.

Nguyen Van Mình đã tìm đọc cuốn Revolution (Trái tim hoàng gia) sau khi bạn giới thiệu nó. Cảm ơn bạn nhiều vì một cuốn sách hay. Và bây giờ là câu hỏi: trên kia *trỏ trỏ lý lịch trích ngang* đề là bạn thích thể loại có ‘tâm lý vặn xoắn’ và ‘siêu nhiên’, mình chỉ muốn hỏi là bạn có thích thêm hoặc từng đọc những cuốn sách về thể loại này khi đó là sách dành cho người trưởng thành không? Ví dụ như cuốn Trăm năm cô đơn chẳng hạn?

Kanon: *giật mình* nhiều Q thế này sao ^^!

Chào mọi người, xin lỗi vì để mọi người chờ, vậy mình xin trả lời từ từ các câu hỏi.
Thứ nhất là trả lời bạn Nguyen Van: Cuốn Revolution là do Vankey review và giới thiệu trên RC, chứ không phải mình. *lau mồ hôi* còn mình nhớ là đã giới thiệu cuốn này cho nhiều người nhưng ko nhớ về bạn Nguyen Van, thật có lỗi. Revolution là cuốn sách mà mình sẽ giới thiệu cho bất cứ bạn đọc sách nào. Vì đó là cuốn sách đầu tiên mình hăng say đọc sau một thời gian dài … mù chữ.


Về câu hỏi thể loại sách “siêu nhiên” và “tâm lý vặn xoắn” thì mình sẽ nói rằng: thể loại mình nhắc đến không nặng nề đến nỗi như “Trăm năm cô đơn”, dù chưa đọc thật kỹ cuốn này nhưng mình luôn cảm thấy oán hận về sự bất lực khi nghĩ đến cuốn sách này, và mình cá là chẳng ai thì thích cảm giác đó chút nào đâu.
Khi nói đến thể loại này trong phần lý lịch trích ngang, mình đang nghĩ đến các tác phẩm của Banana, nhẹ nhàng và buồn thảm, có một người bạn từng nói với mình “Sau khi đọc xong một cuốn sách hay, mình thường thấy cuộc đời thật lộng lẫy nhưng lại đau khổ vô cùng.” Khi ấy mình không hiểu người bạn đó có ý gì, cho tới khi đọc xong các tác phẩm của Banana, đặc biệt là Kitchen, thì mình đã nếm mùi cảm giác đó là như thế nào.

.

Trần Mai Thúy Chị có thấy các nhân vật/tác gia thích mèo thường có tính cách hơi bị bất thường khôg? Vd: Haruki Murakami, Dumbledore…

Kanon: Mình thích mèo chỉ vì mỗi một lý do cực kỳ phi thường đơn giản, mình … tuổi mèo và từ khi sinh ra đã bị ám ảnh bởi mèo, nhưng mình không hẳn yêu mèo đâu.

Nói về bản thân, mình cũng không . . . quá bình thường. Thật ra thì mình không chắc mấy tác giả nổi tiếng như Hemingway hay Mark Twain (đều yêu thích mèo) có ừm . . . bất thường hay không nhưng nói về khía cạnh yêu mèo thì Bill Clinton từng nói về khả năng giải toả căng thẳng bằng việc nuôi những con vật như mèo và từ đó nảy sinh những ý tưởng mới. Về góc độ tâm linh, người Ai Cập thờ mèo, nhưng cũng có những đạo coi mèo là quỷ dữ. Tuy nhiên, dù là về bên nào thì không thể không nói, mèo cho người ta cảm giác rất ám ảnh.

Tán nhảm lạc đề một hồi thì tóm lại, ý mình là: Nói đúng ra thì mèo là nguồn cảm hứng cho những người nổi tiếng, chứ mình ko nghĩ những người thích mèo lại có tính cách bất thường.

PS: có thể dành câu hỏi này cho bạn Du ở lần QA tiếp theo đấy nhỉ.

.

Thảo Dương Sách văn học gần nhất mà bạn Thần Mèo đọc là cuốn nào thế? Trong lần tiếp theo bạn định review sách nào cho Reading Cafe? Có tựa sách nào bạn muốn có/muốn viết trên Reading Cafe mà chưa có/chưa viết được không nhỉ? Ví dụ như cuốn nào?

Giờ chuyển qua dạng câu hỏi không-nhắc-khéo đây.

Thần Mèo nghĩ sao về vai trò của văn học dành cho thanh thiếu niên (young adults) trong nền văn học nói chung lẫn đối với đối tượng độc giả này ở Việt Nam nói riêng? Theo bạn, làm cách nào để phân định dòng tác phẩm này? Văn học dành cho thanh thiếu niên của Việt Nam khác gì thế giới qua những tác phẩm mà bạn đã đọc?

Kanon: Cho mình trả lời bạn với câu hỏi nhắc-khéo:

Cuốn gần đây mình đọc nhất là một cuốn về mèo, một chú mèo hộ mệnh Salomon’s của Sheila Jeffries, sắp tới tính review một loạt truyện sến sẩm lãng mạn mà mình đang tìm đọc trong thời kỳ ngập mặn làm luận văn. Mình rất muốn viết về mấy tựa sách Việt trên RC, những đầu sách của các tác giả trẻ viết truyện teen nhưng ko quá đáng như của Hồng Sakura chẳng hạn, giọng văn của chị ấy rất nhẹ nhàng điềm tĩnh, dù cốt truyện có hơi mộng mơ.

Thứ hai là không-nhắc-khéo: tuổi thanh thiếu niên (young adults) như bạn đề cập được tính từ 12-18 tuổi, nếu hỏi về dòng văn học này có vai trò thế nào đối với cả nền văn học thì có thể coi nó như kim chỉ nam. Mình cũng không đi sâu về văn học nhưng mình nghĩ đơn giản văn học cho thanh thiếu niên giúp người đọc nhận ra cái tôi của mình khi còn là một đứa trẻ mới vào đời và bắt đầu hiểu thế nào là cuộc sống, cùng lúc đối mặt với không chỉ thế giới màu hồng của teen mà còn được biết thực tế cuộc sống khắc nghiệt diễn ra quanh mình. Khi đó con người sẽ đi tìm xem con đường của mình đi về đâu, đối với một tác giả thì thời điểm này là lúc xác định dòng văn học mình sẽ đi theo, quay lại với màu hồng, nghênh chiến với mảng ảm đạm trong cuộc sống hay kết hợp cả hai.

Nói đến dòng sách này của văn học Việt Nam, đây là dòng sách mà mình ít đọc và các bạn cũng như các em ở độ tuổi ấy mình biết thì 1 là đọc truyện cho teen (từ 10-15 tuổi) và 2 là fan cuồng của Nguyễn Nhật Ánh, bác ấy là viết dòng văn này đi, và mình thấy họ … chẳng bị ảnh hưởng gì hết, họ đơn thuần chỉ coi sách để giải trí, sau khi đọc có thể tâm tâm niệm niệm một hồi nhưng rồi lại chỉ tập trung vào cuộc sống của mình. Tuy nhiên mình nhận ra, người bị ảnh hưởng sâu sắc với thể loại sách này lại là các bậc cha mẹ hoặc những người đã có kinh nghiệm về cuộc sống kha khá.

Để phân định dòng tác phẩm này? Nếu Du hỏi mình, thì mình không nắm kiến thức về việc phân định sách, nhưng từ những cuốn sách cho tuổi thanh thiếu niên mình đã đọc, thì mình dựa trên độ tuổi của nhân vật chính hoặc người kể chuyện để xét xem nó có phải sách dành cho tuổi thanh thiếu niên không.

Lại so Việt Nam với thế giới, thì mình thấy dòng văn học này của thế giới trần trụi hơn so với Việt Nam rất nhiều, do sự khác biệt về văn hoá, cũng là dẫn đến sự khác biệt về cách giáo dục, tuy nhiên mức độ khai thác về hiện thực cuộc sống ở cả Việt Nam và thế giới là như nhau.

PS: khụ, khi được hỏi câu này, mình đã lôi hết họ hàng hang hốc các sách mà mình đọc ra để phân loại thử và … bị loạn rồi.

.

Cerise Nguyễn Tớ chưa có đọc nhều rev của bạn này nên đu theo hỏi theo caption vậy.

Bạn có nghĩ là văn học thanh thiếu niên có giới hạn về độ tuổi không? Một tác phẩm văn học thanh thiếu niên mà thanh thiếu niên thích còn người trưởng thành không đánh giá cao thì theo bạn đó có phải là một tác phẩm đã hoàn thành nhiệm vụ không? Hay nó là dạng tác phẩm có kèm theo hạn sử dụng?

Kanon: Vẫn theo tinh thần trả lời cho Du, câu hỏi của bạn khá khó trả lời nhé ^^. Giới hạn về độ tuổi cho văn học thanh thiếu niên? Là giới hạn cho người đọc, người viết hay nhân vật và tình tiết trong truyện?

Nếu là về người viết thì không có giới hạn.

Giới hạn cho người đọc, vẫn phải dành cho những người đã đủ độ tuổi kiểm soát tâm lý thì hơn. Dòng văn học này vẫn bao gồm cả văn học cho teen, có nghĩa là nhẹ nhàng và màu hồng, cũng có nghĩa nó sẽ tiếp cận hiện thực đen tối một cách nhẹ nhàng và né tránh hơn. Còn đối với những cuốn như Push của SAPPHIRE chẳng hạn, thì vẫn để cho các bạn trên 16 tuổi đọc là hơn. Và vì lý do này, bằng cách nào đó, tình tiết trong truyện cũng sẽ được giới hạn cùng với giới hạn về độ tuổi của người đọc.

Một tác phẩm mà người lớn không đánh giá cao? Nếu nó là viết dành cho tuổi thanh thiếu niên, và nó có tác động tốt tới thanh thiếu niên, thì dù cho nó không được đánh giá cao, mình nghĩ nó vẫn hoàn thành nhiệm vụ. Mình gặp rất nhiều người lớn không đánh giá cao Harry Porter, nhưng đối với mình mà nói, nếu không có Harry Porter làm bàn đạp, mình có lẽ đã chẳng đọc nhiều sách đến như bây giờ.

Và cuốn sách nào cũng có thời hạn sử dụng cả, thời hạn đó lại tuỳ thuộc vào mỗi người đọc, và thời hạn đó khác nhau vì nó phụ thuộc và khả năng tác động đến từng người đọc nó trong bao lâu.

.

Sel Tan Cơ duyên nào đưa bạn đến với Reading Cafe vậy? Nếu không lầm thì bạn từng hoạt động trên ficland đúng không? Bạn thường lựa chọn một cuốn sách phụ thuộc nhiều vào cảm giác chủ quan hay dựa trên kinh nghiệm vốn có.

Kanon: Đúng là mình từng tham gia ficland, nhưng chưa đăng truyện trên đó bao giờ, chỉ lên đó đọc fic thôi.
Cơ duyên đến với RC là một ngày đẹp trời ngồi tán dóc với Du, Du nói muốn mở RC, mình thích ý tưởng này vì thế mới gửi bài cho Du và chính thức gia nhập RC sau đó. Còn cơ duyên đến với Du, là các war truyền kỳ của Du trong các forum và khâm phục thành tích chiến đấu ko mệt mỏi để bảo vệ LoP của Du

Mình chọn sách thì dựa trên 3 tiêu chí: nhu cầu, sở thích và giọng văn, nhưng có vẻ vẫn thiên về cảm tính nhiều hơn là kinh nghiệm. Nhu cầu là, ngoài sách học ra mình vẫn cần đọc thêm để tìm kiếm thông tin (nếu cần viết) và nạp thêm từ ngữ (nếu cần dịch) Sở thích: cái này khó, vì dù biết thể loại mình thích nhưng chưa chắc mình đã thích cuốn sách đó, nên mình vẫn phải thường tìm đọc review hoặc vài chương trước khi mua. Giọng văn: có nhiều khi muốn mua sách mà bị ngơ, mình sẽ chơi trò lật đại đến một trang nào đó của một cuốn sách nào đó, đọc thử một vài trang (hoặc hẳn một chương nếu có thể) và quyết định xem có nên mua không. Nhờ cách này mà mình đã mua “Khoảng trời mênh mông” và không hề hối hận vì đã mua nó.

.

Xe Xì Lốp 1. Bạn cho mình hỏi nếu tự nhận xét về bản thân thì bạn thấy thế mạnh nhất khi bạn bắt đầu gõ chữ/cầm bút để viết bài là gì không ?

2. Nếu có thể dùng 1 tính từ để miêu tả văn phong của bạn, thì bạn sẽ lựa chọn từ gì, vì sao ?

3. Và ngoài review ra thì bạn đã thử sức ở các khía cạnh khác chưa, ví dụ như preview hoặc viết fiction, fanfiction chẳng hạn ? Nếu có thì đề tài bạn hướng đến hoặc hay chọn lựa để viết là gì ?

Kanon: 1. Thế mạnh khi cầm bút, gõ chữ của mình? Trước kia thì đó là trí tưởng tưởng bay cao, bay xa, hiện giờ thì là mình không rõ lắm, vì đã lâu không viết rồi, nhưng mình có thể kết nối thông tin và phân chia nó ra để từ đó xác định tính cách nhân vật, và có thể tim kiếm những loại thông tin như thế nào, “bịa đặt” ra những loại thông tin như thế nào để xây dựng câu truyện, như thể viết một bài luận vậy.

2. Văn phong của mình: thật sự mình cũng không biết gọi văn phong của mình là gì, nhưng xu hướng của nó là càng ngày càng trầm (chứ ko phải trầm ổn) và đều đều. Mỗi khi mình viết, có một giọng kể trong đầu cứ đều đều kể, kể về một nhân vật làm công việc gì đó hàng ngày ra sao, thậm chí đến … giết người ra sao thì nó vẫn cứ đều đều như vậy. Câu chuyện có cao trào, nhưng nhân vật thì ko quan tâm. Đại loại là như vậy đó.

3. Trước khi viết review, mình đã viết fic và fanfic rồi
Đề tài mình hướng đến là hai hướng trái hoàn toàn, một là hiện thực đời thường và hai là siêu nhiên (có vài truyện còn là cổ trang).
Tuy nhiên sở thích viết của mình bắt đầu từ khi mình đọc truyện tranh. Mình từng thử nghĩ, với tình tiết như thế này, nếu được biến thành lời văn thì nó sẽ được diễn tả như thế nào nhỉ. Nó cũng hay xảy ra khi mình xem phim nữa. Mọi người thường hỏi “xem phim trước hay đọc truyện trước thì hơn?”, nếu là mình, mình sẽ trả lời là “xem phim trước”.

Trinh Nguyễn Hỏi một câu thôi, bạn Kharin cho rằng những lý do chủ chốt nào khiến thể loại sci-fi và fantasy ở Việt Nam khó phát triển hay có thể nói là phát triển chậm hơn/đi sau các nước khác một khoảng cách rất xa.

Kanon: Câu hỏi của Trinh Nguyễn mình cũng từng nghĩ nhiều đến. Mình nhớ hồi còn nhỏ, từng đọc một vài bộ truyện tranh, có cả truyện chữ nhưng rất ít, về thể loại sci-fi, hiện tại thì lại càng ít và còn không thu hút cho lắm, câu trả lời quá rõ ràng là chẳng có tác giả nào ở Việt Nam đủ sức viết về thể loại này, mà giả sử nếu có thì cũng không có nhiều độc giả đọc có thể hiểu được, lượng tiêu thụ không cao, không mang lại lợi nhuận. Nguyên chân chủ yếu vẫn là khoảng cách nền tảng kiến thức của Việt Nam so với thế giới. Ngoài ra, người hiểu được về công nghệ thì lại ko ngồi đọc tiểu thuyết, lại do nguyên nhân về văn hoá đọc và thói quen đọc sách của Việt Nam chưa cao, thậm chí nhắc đến fiction thì coi đó là sách đọc để giải trí nên vô hình chung lại càng xem nhẹ nó.
Mình biết mấy thằng em, cực kỳ thích thể loại sci-fi và nó nói nếu Việt Nam có viết thì chưa chắc nó đã đọc, trong đầu nó đã lên sẵn suy nghĩ là Việt Nam ko đủ tầm để viết ra được một tác phẩm sc-fi ưng ý rồi.
Về thể loại fantasy, văn hoá lịch sử của Việt Nam khá hỗn độn kết hợp giữa Trung Quốc và các nước phương Tây. Trong khi đó các truyện fantasy thường dựa trên những câu chuyện mang hơi hướm cổ tích, thần tiên được lấy cảm hứng từ những thần thoại rút ra từ văn hoá, lịch sử của nước đó. Ngoài ra muốn viết được ở thể loại nào thì lại cần có vốn hiểu biết về dòng nhân vật của thể loại đó. Và mình có thể nói, ở Việt Nam không có thông tin hay dữ liệu dành cho tác giả, để họ có thể nghiên cứu và phát triển thể loại này. Ở các nước khác, họ có hẳn những ngành khoa học nghiên cứu về thần thoại, về những thể lạo tâm linh huyền bí, rất dễ giúp tác giả tìm hiểu và tạo cảm hứng. Còn ở Việt Nam, nếu bạn muốn tìm hiểu những vấn đề này để viết thì cũng trầy vi tróc vẩy tìm đọc tài liệu nước ngoài, lại chủ yêu chỉ tìm được ở trên mạng, mà ở trên mạng thì một là không đầy đủ, hai là không đáng tin vì thường người ta chỉ đưa hiện tượng, không đưa bản chất lên cho mình đọc.
Vì những thiếu sót như vậy nên sci-fi và fantasy ở Việt Nam hẳn sẽ còn cả một chặn đường dài.

Advertisements
  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: