Author Archive

Mùi hương – Patrick Suskind

readingcafe.

Tựa sách : Mùi hương – Perfume

Tác giả : Patrick Suskind

Dịch giả : Lê Chu Cầu

Nhà xuất bản Văn học & Nhã Nam
.

~oOo~

.
.

 
Cái đẹp thuần túy
.
Ngay từ đầu, Grenouille đã tồn tại như hiện thân của cái chết. Tiếng khóc chào đời của gã đã đưa kẻ sinh thành đến đoạn đầu đài. Rồi nhiều năm sau đó, lần lượt Madame Gaillard, Monsieur Grimal, Giuseppe Baldini, Marquis de la Taillade-Espinasse, Dominique Drout, tất cả đều chịu kết cục thảm hại sau một thời gian sống cùng gã. Jean-Baptiste chính là đứa con của bóng đêm, sinh ra, lớn lên trong cái chết để rồi cuối cùng tự nguyện trở về với cái chết. Gã được ném vào cuộc đời để làm sáng lên sự đối lập giữa hai mặt của thế giới, giữa sống và chết, tốt và xấu, đạo đức và phi đạo đức… Có thể gọi Grenouille là một “phản đề” của những chuẩn mực, ở gã chứa đựng tất cả những thứ kinh tởm, gớm ghiếc và đáng nguyền rủa nhất. Tuy nhiên, chỉ có một thứ tồn tại như mẫu số chung, kéo gã lại với cuộc đời, giúp gã dính chặt với xã hội như một con bọ chét, một loài vi khuẩn dai dẳng. Đó chính là cái đẹp. Continue reading

Nam hải dị nhân liệt truyện – Phan Kế Bính

Tựa sách: Nam hải dị nhân liệt truyện

Tác giả: Phan Kế Bính

Hiệu đính: Lê Văn Phúc

Nhà xuất bản trẻ và Nhà xuất bản Hồng Bàng tái bản năm 2011

~oOo~

Sách này có dự vào chương trình học thi tú tài

(Kim giang Lê Văn Phúc hiệu đính Décembre 1916)

Mấy chữ trên trong lời giới thiệu đầu sách làm người viết giật mình. Đã có thể được gọi là một “cậu tú” nhưng bản thân chỉ biết được lõm bõm một vài câu chuyện trong đấy, quả thực thấy thẹn với lời của cụ Phan Kế Bính:

Vả chăng mình là người nước Nam, mà sự tích các bậc danh giá trong nước Nam mình không biết, chẳng hóa ra kiến thức của mình còn kém lắm dư?

Là một trong những nhà Nho đầu tiên có công dùng chữ quốc ngữ để nghiên cứu, dịch thuật, cụ Phan đã phần nào cho ta thấy diện mạo của những con chữ đầu thế kỉ XX với vẻ đẹp nguyên sơ của tiếng nói dân tộc dưới một lớp vỏ mới. Ngôn từ của tập sách (không tính phần kê cứu chép thêm của Lê Văn Phúc) chậm rãi, tuần tự như một lời kể giữa khuya với câu chữ gãy gọn, súc tích, cuốn độc giả đi vào một cuộc triễn lãm những bức phù điêu linh dị và bất tử. Để đạt được hiệu ứng đó, bên cạnh văn chương cứng cỏi, “Nam hải dị nhân liệt truyện” còn được đẽo gọt thành một cấu trúc chặt chẽ, khoa học và rất dễ theo dõi.
Continue reading