Archive for the ‘ Tiểu thuyết hiện thực ’ Category

Cân bằng mong manh – Rohinton Mistry

19-can-bang-mong-manh

Tác phẩm : Cân bằng mong manh (A fine balance)
Tác giả : Rohinton Mistry
Dịch giả : Nguyễn Kim Ngọc
NXB Trẻ 2014

~oOo~

Tôi chào đón mùa hè năm nay bằng một cuốn sách dày cả về lượng lẫn chất : Cân bằng mong manh của Rohinton Mistry. Như mọi lần, khi đọc những cuốn sách dày như vậy, tôi thường thả lỏng tinh thần để bản thân tự nhiên tiếp nhận tác phẩm.

Những câu chuyện trong Cân bằng mong manh xảy ra ở “thành phố bên bờ biển” hoặc “những ngôi làng ven sông”. Không có tên địa danh cụ thể và bạn đọc chỉ biết chúng nằm ở Ấn Độ. Đây là một dụng ý riêng của Rohinton Mistry nhằm hé lộ : bạn có thể bắt gặp những mảnh đời này ở bất kỳ nơi nào tại Ấn Độ giữa thế kỷ 20. Continue reading

Người tình Spunik – Haruki Murakami

Spunik Sweetheart

Tựa sách: Người tình Sputnik ( スプートニクの恋人)

Tác giả: Haruki Murakami

Người dịch: Ngân Xuyên

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Nhã Nam năm 2008

.

~oOo~

Năm 22 tuổi tôi ghét cay ghét đắng, không phải lần đầu tiên trong đời. Cơn ghét bỏ này vốn cũng vô hại, chỉ đủ phủ vài lớp bụi dày một quyển sách có cái bìa xấu xí và thô lậu do Nhã Nam làm vội (mà tôi đồ rằng có lẽ họa sĩ thấy ngực phụ nữ Nhật bên bìa của Vintage làm chất nghệ quá nên áp dụng ngực người mẫu Việt lên bìa bản An-Nam chăng?), chun mũi bĩu môi khi có ai nhắc đến tên và thở dài ngáp ngắn khi các bạn thân của tôi nói về nó. Người tôi ghét chẳng có gì vô tình cả – là phụ nữ và bằng tuổi tôi. Đoạn trích dưới đây là “nơi bắt đầu và cũng là kết thúc”, nếu nói văn vẻ  theo lời Bằng Kiều hát:

“Có ông bố đẹp trai như vậy em thấy thế nào?” Miu hỏi. “Chị chỉ tò mò thôi.”

Sumire thở dài – con người có thể dễ đoán biết như thế đấy. “Em không thể nói là em thích được. Mọi người đều nghĩ như nhau: thật là một người đẹp trai. Một nhân vật thật sự nổi bật. Nhưng con gái ông ta, ờ – cô ta chẳng có nhiều thứ cho người ta nhìn, đúng không. Họ nghĩ chắc hẳn đó là cái được gọi là sự lại giống.”

Miu quay sang Sumire, nhẹ nhàng kéo cằm cô và chăm chú nhìn thẳng vào mặt như đang chiêm ngưỡng một bức tranh trong phòng triển lãm nghệ thuật.

“Nếu đây là điều em cảm thấy từ trước tới nay thì em đã nhầm,” chị nói. “Em rất đáng yêu. Thứ gì của em cũng y như bố em vậy.” Chị nhoài người, và với thái độ khá tự nhiên, chạm nhẹ vào cánh tay Sumire đang đặt trên bàn. “Em không nhận ra em hấp dẫn thế nào đâu.”

Sumire nóng bừng mặt. Tim cô đập thình thịch như tiếng ngựa phi trên cây cầu gỗ.

Continue reading

Một mùa đông ở Stockholm – Agneta Pleijel

12992206_10154027426482557_1359491262_n copy

.

Tựa sách: Một mùa đông ở Stockholm – En vinter i Stockholm

Tác giả: Agneta Pleijel

Dịch giả: Hoàng Cường

Nxb Văn học 2007

.

~oOo~

.

Đã bao giờ trong cuộc sống này, chúng ta muốn bật ra một câu hỏi tan nát cõi lòng rằng, vì sao chúng ta không được yêu thương như tình yêu chúng ta đã cho đi? Có thể là câu hỏi ấu trĩ, ích kỷ, trẻ con, nông cạn, quá xấu hổ để thốt ra nhưng có lẽ nó thật sự tan nát cõi lòng khi buộc phải vang lên.

Trong Một mùa đông ở Stockholm, Agneta Pleijel có đưa ra một trích đoạn:

“NÀNG CÔNG CHÚA

bị giam trên chòi cao, nàng công chúa trên quả núi thủy tinh của mình, bị vua cha yểm bùa. Không một kẻ cầu hôn nào tìm ra lời giải cho câu đố, không một ai trong số bọn họ đưa nổi con ngựa của mình tới đỉnh những thành vách trơn nhẫy. Đó là điều mà câu chuyện kể khẳng định. Nhưng có phải nàng công chúa đã bị vua cha yểm bùa hay không? Chị không nghĩ như vậy. Cha chị là một con người tốt bụng và hiểu biết lẽ phải.”

Một câu chuyện cổ quen thuộc. Rapunzel? Cha? Hay là mẹ? Có lời yểm bùa nào cản ngăn hạnh phúc? Hay là chính chúng ta?

Continue reading

Ông già và biển cả – Enest Hemingway

411pakPjvdL._SY344_BO1,204,203,200_

Tên tác phẩm: Ông già và biển cả (The Old Man and the Sea)

Tác giả: Enest Hemingway

Biên dịch: Lê Huy Bắc và các cộng sự

Năm phát hành: 1999

Nhà xuất bản Văn học và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông – Tây

~oOo~

Thật ra, tôi đã từng bỏ cuộc khi đọc cuốn sách lần đầu tiên lúc chưa tròn mười lăm tuổi.

Ấn tượng về Ông già và biển cả của lần đọc đầu tiên ấy sâu đậm đến mức nhiều lần tôi dọn sách mang ra định đọc và rồi lại cất đi vì ngại với câu chuyện tưởng chừng ngắn mà dài lê thê trong sách kia. Sau hơn mười lăm năm, khi tất cả mọi thứ trong cuộc sống của tôi xáo trộn và cần phải thiết lập lại từ đầu nhiều thứ kể cả chỗ ở, tôi mới có duyên với sách, một bản tiếng Việt có màu sắc bìa tương đối nhã nhặn và có thêm bình giảng cuối sách cho kẻ chưa hiểu như tôi-năm-mười-lăm-tuổi khi đó.

Continue reading

Người phàm – Philip Roth

imagehandler-ashxedited .

Tựa sách: Người phàm – Everyman

Tác giả: Philip Roth

Dịch giả: Thùy Vũ

Nxb Văn học & Công ty Nhã Nam 2010

.

~oOo~

.

Tôi có một người bạn rất thích Philip Roth, thích đến nỗi đã có ý định làm một nghiên cứu khoa học về tác giả này. Sau khi biết tôi đã đọc Người phàm, cô ấy liền hỏi ngay cảm nhận. Tôi bảo, Philip Roth như bác sĩ phẫu thuật và Người phàm là kiểu sách mà mọi suy ngẫm chỉ thực sự bắt đầu sau khi trang sách đã được khép lại. Thật vậy. Càng ngẫm càng sâu, càng sâu càng sợ hãi.

Lý do là bởi Người phàm chẳng khác gì một bản tường trình tỉ mẩn đến từng chi tiết hành trình tâm lý của đời người xung quanh sự chết. Câu chuyện bắt đầu bằng lễ tang của nhân vật chính. Trong hầu hết trường hợp, lễ tang là dịp để người ta có thể hiểu tóm lược về đời của người vừa chết, qua những người tham dự, qua những lời phát biểu, thậm chí qua mảnh đất mà quan tài được hạ huyệt. Vì vậy, lễ tang mở đầu cho Người phàm không phải kết thúc mà là một kiểu viết diễn dịch theo đó độc giả có thể lần hồi quay lại được toàn bộ cuộc đời mà nhân vật chính đã trải qua: ông ta có tuổi thơ ám ảnh bởi bệnh tật và cái chết như thế nào, ông ta trưởng thành và vướng vào các hố bùn tình ái rồi sau đó là những vụ ly hôn liên tiếp ra sao, cuối cùng sau hàng chục năm tranh đấu ông ta đã bị cái chết hạ gục bằng phương thức nào.

Continue reading

Rừng Nauy – Haruki Murakami

Norwegian Wood New Draft 11111 Tựa đề : Rừng Nauy (Noruwei no mori)

Tác giả : Haruki Murakami

Dịch giả: Trịnh Lữ

NXB Hội Nhà Văn (xb năm 2006) .

~oOo~ .

Đến năm 21 tuổi tôi mới nhận ra Watanabe không yêu Midori nhiều như người ta vẫn tưởng.

Tình cảm của Watanabe dành cho Midori vừa có yêu thích, vừa là sự dựa dẫm. Mặc dù rất chán ghét phải thừa nhận điều này nhưng Watanabe chỉ yêu Naoko và cố gắng dựa vào sự tươi sáng của Midori để sống. Gã yêu Naoko, đồng thời cũng sợ thứ thế giới bất toàn của cô và Kizuki sẽ nuốt chửng lấy mình nên mỗi khi cảm nhận được mình đang tiến dần với thế giới ấy, gã lại nhoài người ra tóm lấy Midori như một sự cứu cánh, trao cho cô câu yêu như một sự hứa hẹn để cô ngoan ngoãn ở đấy đợi gã, làm chỗ dựa cho gã quay về sau tất cả.

Continue reading

Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương – Haruki Murakami

taz

Tác phẩm: Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương ( 色彩を持たない多崎つくると、彼の巡礼の年)

Tác giả: Murakami Haruki

Dịch giả: Uyên Thiểm

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Nhã Nam

~oOo~

Tôi không phải là fan hâm mộ của “nhà văn thần tượng” Murakami Haruki. Đầu tiên phải khẳng định như vậy, vì đã từng có lời giới thiệu về tôi là danh mục các tác phẩm mà tôi đọc “tràn ngập” sách của ông. Tôi chỉ đơn thuần là một người đọc có đôi chút yêu thích phù phiếm mà thôi.

Một trong những sự phù phiếm của tôi là thích đọc sách có bìa đẹp. Dù sao cái bìa cũng là một phần không nhỏ của cuốn sách, nó khiến ta cảm thấy yêu thích hay chán bỏ cuốn sách đó rất dễ mà chưa biết nội dung bên trong ra sao. Bìa sách được coi là bộ mặt của cuốn sách. Một người không đẹp, có phần trông rỗng tuếch thì chưa cần biết tâm hồn anh ta ra sao cũng khó có được cảm tình ngay lần đầu tiên. Sách cũng vậy.

Sở dĩ tôi phải dài dòng thế về cái bìa thì cũng có lý do của nó. Haruki là một nhà văn có thương hiệu, vậy bìa sách cũng nên đi đôi với nội dung tạo ra thương hiệu kia. Vấn đề của tôi là ở chỗ, bìa sách tiếng Việt lần này làm cho tôi cảm thấy…không màu và trống rỗng hết chỗ nói, y hệt như nhân vật chính trong truyện cảm nhận về bản thân mình. Hãy nhìn bìa sách của Mỹ, cái bìa tôi thích nhất trên kia, rất sáng tạo, đầy ẩn ý, mang đậm dấu ấn thiết kế. Tazaki Tsukuru đã lấp đầy khoảng trống rỗng không màu mà gã cho là gã thiếu muối bằng ước mơ xây dựng những ga đường sắt. Sau khi rời bốn người bạn phổ thông, gã đã làm được điều gã thích: vào một trường đỉnh cao phong độ về khoa học – kỹ thuật công nghệ số 1 Nhật Bản, ra trường lại tiếp tục cải tạo các ga tàu. Vậy thì hai đường chéo song song cắt mấy vệt màu xanh, đỏ trắng, đen kia đã làm được ý nghĩa đó, các khoảng rỗng không màu hình tròn đã biến mất hẳn trong thế giới mới của Tsukuru. Thêm vào đó, bìa bọc ngoài lại cực kỳ tinh nghịch khi ẩn tất cả ý nghĩa kia trên nền màu xám (Hai – trong tiếng Nhật), có ý nhắc đến Haida mà vẫn làm nổi toàn bộ bốn màu xanh, đỏ, trắng, đen đại diện cho bốn người bạn phổ thông thân thiết của Tsukuru, những người đã làm cuộc sống của gã có màu sắc thời niên thiếu. Mảng hình vẽ không màu nhưng chằng chịt đường ga tàu dành cho Tsukuru chéo một cách tinh nghịch gây một sự bất đối xứng nhẹ nhưng đạt hiệu quả thị giác lớn trong thiết kế. Phía dưới là một vòng tròn bằng chữ, thể hiện sự kết nối giữa nhóm năm người trong quá khứ, đồng thời cũng ẩn dụ cho quá trình hành hương của Tsukuru và làm cân bằng lại cho toàn thể bố cục. Bìa sách vừa ẩn dụ lại vừa thể hiện nội dung của cuốn sách. Quả là một cái bìa tuyệt đẹp và tinh tế!

Continue reading