Archive for the ‘ Tiểu thuyết huyền ảo ’ Category

Người truyền ký ức – Lois Lowry

the-giver

Tựa sách: Người truyền ký ức (The Giver)
Tác giả: Lois Lowry
Dịch giả: Nguyễn Quỳnh Trang
NXB Hội Nhà Văn và Nhã Nam, năm 2008 (tái bản 2014)

~oOo~

Thế nào là một cộng đồng hoàn hảo?

Lois Lowry đã mô tả trong cuốn Người truyền ký ức về một cộng đồng trật tự, khắt khe, không thừa thãi. Người dân phải sống theo quy tắc, từ lời ăn tiếng nói đến hành vi ứng xử. Thật thà là phẩm chất được đặt lên hàng đầu nhằm tránh những gian dối trong học tập, lao động. Nếu vi phạm, họ sẽ bị Phóng thích. Đổi lại, ở đó sẽ không có chiến tranh, đói nghèo, bệnh tật, thậm chí là những mất mát tang thương. Continue reading

Tình Mẫu Đơn – Lisa See

24472

Tên tác phẩm: Tình Mẫu Đơn (Peony in love)

Tác giả: Lisa See

Người dịch: Lại Thu Trinh

Nhà xuất bản Phụ Nữ và Nhã Nam phát hành.

~oOo~

Vở kịch kể rằng, nàng Đỗ Lệ Nương vì tương tư chàng thư sinh nàng gặp trong mộng là Liễu Mộng Mai nên ốm nặng rồi qua đời. Mộng Mai sau này đi thi đã tìm gặp được Lệ Nương qua bức tranh và bài thơ nàng để lại, cảm tưởng như biết nàng đã lâu, tâm tình sâu nặng. Sau này, tình cảm của họ được đền đáp: Lệ Nương sống lại, Mộng Mai thi đỗ làm quan, đôi bên về ra mắt cha mẹ Lệ Nương. Vở kịch kết thúc viên mãn này mang tên Mẫu Đơn Đình của Thang Hiền Tổ sống tại thời Minh cuối thế kỷ XVI, đầu XVII, và Lisa See, nữ tác giả đương đại người Mỹ gốc Hoa đã lấy cảm hứng từ vở kịch của ông để viết tiếp câu chuyện về Tình Mẫu Đơn, một truyện tình buồn lấy bối cảnh của thế kỷ XVII.

Continue reading

Huyền thoại Porasitus – Thảo Dương

readingcafe LoP

Tên sách: Huyền thoại Porasitus

Tác giả: Thảo Dương

Nhà xuất bản Văn học và Lantabra 9/2014

~oOo~

“Huyền thoại Porasitus” do Thảo Dương viết đã xuất bản gần được hai năm, vậy mà giờ đây, khi cầm trên tay hai tập sách dày dặn, tôi vẫn ngỡ như ngày hôm qua. Đối với tôi, “Huyền thoại Porasitus” không chỉ đơn thuần là bộ sách kể về cuộc đời bi tráng của nàng công chúa vong quốc hay “Một vì sao bao trùm ba số mệnh” mà nó còn đánh dấu một mốc lớn về khoảng thời gian dài sáng tác.

Continue reading

Người tình Spunik – Haruki Murakami

Spunik Sweetheart

Tựa sách: Người tình Sputnik ( スプートニクの恋人)

Tác giả: Haruki Murakami

Người dịch: Ngân Xuyên

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Nhã Nam năm 2008

.

~oOo~

Năm 22 tuổi tôi ghét cay ghét đắng, không phải lần đầu tiên trong đời. Cơn ghét bỏ này vốn cũng vô hại, chỉ đủ phủ vài lớp bụi dày một quyển sách có cái bìa xấu xí và thô lậu do Nhã Nam làm vội (mà tôi đồ rằng có lẽ họa sĩ thấy ngực phụ nữ Nhật bên bìa của Vintage làm chất nghệ quá nên áp dụng ngực người mẫu Việt lên bìa bản An-Nam chăng?), chun mũi bĩu môi khi có ai nhắc đến tên và thở dài ngáp ngắn khi các bạn thân của tôi nói về nó. Người tôi ghét chẳng có gì vô tình cả – là phụ nữ và bằng tuổi tôi. Đoạn trích dưới đây là “nơi bắt đầu và cũng là kết thúc”, nếu nói văn vẻ  theo lời Bằng Kiều hát:

“Có ông bố đẹp trai như vậy em thấy thế nào?” Miu hỏi. “Chị chỉ tò mò thôi.”

Sumire thở dài – con người có thể dễ đoán biết như thế đấy. “Em không thể nói là em thích được. Mọi người đều nghĩ như nhau: thật là một người đẹp trai. Một nhân vật thật sự nổi bật. Nhưng con gái ông ta, ờ – cô ta chẳng có nhiều thứ cho người ta nhìn, đúng không. Họ nghĩ chắc hẳn đó là cái được gọi là sự lại giống.”

Miu quay sang Sumire, nhẹ nhàng kéo cằm cô và chăm chú nhìn thẳng vào mặt như đang chiêm ngưỡng một bức tranh trong phòng triển lãm nghệ thuật.

“Nếu đây là điều em cảm thấy từ trước tới nay thì em đã nhầm,” chị nói. “Em rất đáng yêu. Thứ gì của em cũng y như bố em vậy.” Chị nhoài người, và với thái độ khá tự nhiên, chạm nhẹ vào cánh tay Sumire đang đặt trên bàn. “Em không nhận ra em hấp dẫn thế nào đâu.”

Sumire nóng bừng mặt. Tim cô đập thình thịch như tiếng ngựa phi trên cây cầu gỗ.

Continue reading

Thiên thần nổi loạn – Anatole France

Thien-than-body-3073-1435714245

Tên sách: Thiên thần nổi loạn (La révolte des anges)

Tác giả: Anatole France

Dịch giả: Đoàn Phú Tứ

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Tao Đàn

~oOo~

Nếu nói về một quyển sách khiến cho tôi lựa chọn vì bìa sách thì chắc là Thiên thần nổi loạn không thể nằm ngoài danh sách được. Bìa không phải là quá đẹp nhưng làm cho tôi cực kỳ tò mò, bố cục lại chặt chẽ. Tác giả đoạt giải Nobel năm 1921, thêm nữa khi xem giới thiệu, tôi thấy ghi rõ, người dịch là ông Đoàn Phú Tứ. Thế là đủ làm tôi yên tâm về nội dung sách mà đem về.

Continue reading

Từng thề ước – Đồng Hoa

@

Tên sách: Từng thề ước

Tác giả: Đồng Hoa

Người dịch: Tố Hinh

Nhà xuất bản Phụ Nữ và Nhã Nam

~o(O)o~

Thực ra, bản thân con người vốn dĩ rất cố chấp, biết rằng sẽ đau đớn, tổn thương nhưng vẫn không buôn tay, hiểu rằng nước mắt sẽ rơi, máu sẽ chảy nhưng không sao từ bỏ. Cũng biết, sẽ chẳng ý nghĩa gì, nếu mọi lời thề ước, chỉ đơn thuần là thề ước, nhưng vẫn một mực tin tưởng, một lòng một dạ chấp nhận không hề oán trách, hờn đau.

Continue reading

Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương – Haruki Murakami

taz

Tác phẩm: Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương ( 色彩を持たない多崎つくると、彼の巡礼の年)

Tác giả: Murakami Haruki

Dịch giả: Uyên Thiểm

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Nhã Nam

~oOo~

Tôi không phải là fan hâm mộ của “nhà văn thần tượng” Murakami Haruki. Đầu tiên phải khẳng định như vậy, vì đã từng có lời giới thiệu về tôi là danh mục các tác phẩm mà tôi đọc “tràn ngập” sách của ông. Tôi chỉ đơn thuần là một người đọc có đôi chút yêu thích phù phiếm mà thôi.

Một trong những sự phù phiếm của tôi là thích đọc sách có bìa đẹp. Dù sao cái bìa cũng là một phần không nhỏ của cuốn sách, nó khiến ta cảm thấy yêu thích hay chán bỏ cuốn sách đó rất dễ mà chưa biết nội dung bên trong ra sao. Bìa sách được coi là bộ mặt của cuốn sách. Một người không đẹp, có phần trông rỗng tuếch thì chưa cần biết tâm hồn anh ta ra sao cũng khó có được cảm tình ngay lần đầu tiên. Sách cũng vậy.

Sở dĩ tôi phải dài dòng thế về cái bìa thì cũng có lý do của nó. Haruki là một nhà văn có thương hiệu, vậy bìa sách cũng nên đi đôi với nội dung tạo ra thương hiệu kia. Vấn đề của tôi là ở chỗ, bìa sách tiếng Việt lần này làm cho tôi cảm thấy…không màu và trống rỗng hết chỗ nói, y hệt như nhân vật chính trong truyện cảm nhận về bản thân mình. Hãy nhìn bìa sách của Mỹ, cái bìa tôi thích nhất trên kia, rất sáng tạo, đầy ẩn ý, mang đậm dấu ấn thiết kế. Tazaki Tsukuru đã lấp đầy khoảng trống rỗng không màu mà gã cho là gã thiếu muối bằng ước mơ xây dựng những ga đường sắt. Sau khi rời bốn người bạn phổ thông, gã đã làm được điều gã thích: vào một trường đỉnh cao phong độ về khoa học – kỹ thuật công nghệ số 1 Nhật Bản, ra trường lại tiếp tục cải tạo các ga tàu. Vậy thì hai đường chéo song song cắt mấy vệt màu xanh, đỏ trắng, đen kia đã làm được ý nghĩa đó, các khoảng rỗng không màu hình tròn đã biến mất hẳn trong thế giới mới của Tsukuru. Thêm vào đó, bìa bọc ngoài lại cực kỳ tinh nghịch khi ẩn tất cả ý nghĩa kia trên nền màu xám (Hai – trong tiếng Nhật), có ý nhắc đến Haida mà vẫn làm nổi toàn bộ bốn màu xanh, đỏ, trắng, đen đại diện cho bốn người bạn phổ thông thân thiết của Tsukuru, những người đã làm cuộc sống của gã có màu sắc thời niên thiếu. Mảng hình vẽ không màu nhưng chằng chịt đường ga tàu dành cho Tsukuru chéo một cách tinh nghịch gây một sự bất đối xứng nhẹ nhưng đạt hiệu quả thị giác lớn trong thiết kế. Phía dưới là một vòng tròn bằng chữ, thể hiện sự kết nối giữa nhóm năm người trong quá khứ, đồng thời cũng ẩn dụ cho quá trình hành hương của Tsukuru và làm cân bằng lại cho toàn thể bố cục. Bìa sách vừa ẩn dụ lại vừa thể hiện nội dung của cuốn sách. Quả là một cái bìa tuyệt đẹp và tinh tế!

Continue reading