Archive for the ‘ Văn học Việt Nam ’ Category

Ngoài bờ đông là mặt trời – Trường An

RC

.

Tựa sách: Ngoài bờ đông là mặt trời (Đông biên nhật xuất)

Tác giả: Trường An (Aster)

Nxb Trẻ 2017

.

~oOo~

.

Tôi thường chia sách ra làm bốn loại: dễ đọc dễ hiểu, dễ đọc khó hiểu, khó đọc khó hiểu, khó đọc dễ hiểu. Cuốn sách này thuộc loại thứ tư.

Đọc Ngoài bờ Đông là mặt trời giống như thả mình rơi vào một dòng sông, êm đềm, không sóng dữ nhưng bất tận với một sức mạnh vùi lấp hung hãn mà trầm tĩnh lạ lùng. Continue reading

Advertisements

Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân

neu-biet-tram-nam-la-huu-han

Tác phẩm: Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Tác giả: Phạm Lữ Ân (bút danh của Phạm Công Luận và Đặng Nguyễn Đông Vy)
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn, 2011

~oOo~

“Có nỗi buồn cuốn theo gió bay đâu mất rồi.”

Tôi thầm nhủ mỗi khi cầm cuốn sách lên, mỉm cười hạnh phúc.

Tôi biết đến Phạm Lữ Ân cùng những cuốn sách của họ một cách rất tình cờ, đấy là qua những miếng bánh ngọt ngào của Khai Tâm. Ngồi bên bạn uống trà, nhấm nháp những chiếc bánh nhỏ xinh và đọc sách của Phạm Lữ Ân, ấy là lúc tôi thấy cuộc đời trở nên thư thả đến lạ kỳ. Continue reading

Vang bóng một thời – Nguyễn Tuân

Vang bong mot thoi

Tác phẩm: Vang bóng một thời
Tác giả: Nguyễn Tuân
NXB Hội nhà văn 2014

~oOo~

Tôi đọc Nguyễn Tuân từ thủa bé, nhưng cái tôi ngày ấy chẳng mấy mặn mà với những câu văn quá mức “hàn lâm” của ông. Cho đến khi lên cấp ba, đọc lại tập “Vang bóng một thời” , dầu vẫn chưa hiểu hết ngữ nghĩa của câu từ, tôi vẫn run rẩy trước một vẻ đẹp tinh tế, quyến rũ đến mị người.

Và từ “Vang bóng một thời”, tôi đã bắt đầu yêu Nguyễn Tuân.

Lật qua mười hai truyện ngắn trong tập “Vang bóng một thời”, như thong dong bước trên một con đường trở về một thời xưa cũ, ngồi cạnh một cụ Án trong một buổi sáng mờ sương, ngắm ngọn lửa than hồng dần lụi tàn, ngắm cái kính cẩn, nghiêm trang trong nghi thức pha trà, thưởng trà. Hay là dự vào một cuộc rượu Thạch Lan Hương cầu kỳ, thanh tao. Hoặc lặng lẽ nhìn thú chơi thơ, thả thơ đầy phong nhã. Và tấm tắc trước cái nét chữ vuông vắn của người tù tài hoa. Có lúc lại rờn rợn lạnh trước ngón nghề chém treo ngành đầy ma quái. Continue reading

Hồ Quý Ly – Nguyễn Xuân Khánh

41-ho-quy-ly

Tác phẩm: Hồ Quý Ly
Tác giả: Nguyễn Xuân Khánh
NXB Phụ nữ 2006

~oOo~

Đàn ơi đàn hỡi, hề ta muốn say
Thanh trầm thanh bổng, hề ta vui tối ngày
Mỹ nữ u buồn, hề anh hùng bảng lảng
Thiên hạ đại loạn, hề biết làm chi đây

Nguyễn Xuân Khánh gọi thời đại trong tiểu thuyết của mình là “thời thiên túy”, thời mà trời say, đất say, người người đều say, người say thật kẻ say giả, nhưng họ đều đảo điên theo sự đảo điên của đất trời.

Ông vua già Trần Nghệ Tông say trong những mặc tưởng về quá khứ, thứ quá khứ mà ở đó nhà Trần còn thịnh, vua Trần thảy đều anh minh, thời của những chiến thắng lẫy lừng sử sách; ông ngà ngà trước viễn cảnh kẻ cận thần của ông – thế lực của người Quan Thái Sư ấy đang dần mạnh lên, hắn mưu mô gì, hắn suy tính chi, cho tới khi nào hắn lên tiếm ngôi? Ông mệt quá, ông già rồi mà vẫn phải uống rượu đời, vẫn phải say. Thuận Tông con ông, Duệ Tông em ông, những người ông nhường ngôi kia đứa thì trẻ nít, kẻ thì trọng dũng khinh mưu, làm sao lèo lái được con thuyền tàn tạ này qua cơn giông bão? Rồi nhà Trần sẽ đi về đâu? Continue reading

Huyền thoại Porasitus – Thảo Dương

readingcafe LoP

Tên sách: Huyền thoại Porasitus

Tác giả: Thảo Dương

Nhà xuất bản Văn học và Lantabra 9/2014

~oOo~

“Huyền thoại Porasitus” do Thảo Dương viết đã xuất bản gần được hai năm, vậy mà giờ đây, khi cầm trên tay hai tập sách dày dặn, tôi vẫn ngỡ như ngày hôm qua. Đối với tôi, “Huyền thoại Porasitus” không chỉ đơn thuần là bộ sách kể về cuộc đời bi tráng của nàng công chúa vong quốc hay “Một vì sao bao trùm ba số mệnh” mà nó còn đánh dấu một mốc lớn về khoảng thời gian dài sáng tác.

Continue reading

Người bắt chim lợn – Hoàng Nhật

RC1

Tác phẩm: Người bắt chim lợn

Tác giả: Hoàng Nhật

Nhà xuất bản Phụ nữ và công ty Phương Nam

~oOo~

Những người trẻ tuổi “bắt chim lợn” trong phố thị

Nhiều người trẻ chúng tôi lạc lối, tiếp nhận cái xấu của cả hai thứ đối lập: dân tộc hẹp hòi và sính ngoại mù quáng.

Những truyện ngắn trong Người bắt chim lợn độc đáo từ văn phong cho đến diễn biến của câu chuyện. Tác giả nói anh chịu ảnh hưởng của Murakami (nhà văn, dịch giả nổi tiếng người Nhật) nhưng tôi thấy rất ít chất Murakami trong truyện của anh. Điểm chung có thể là trường phái siêu thực, cách đặt tên cho các nhân vật, sự vật, nhưng chỉ thế mà thôi. Truyện của Hoàng Nhật tràn đầy năng lượng, hài hước, và mặc dù cũng có nhiều điều khó hiểu nhưng dù sao vẫn rành mạch và bớt bế tắc hơn nhà văn yêu thích của anh.

Về văn phong, Người bắt chim lợn không đi theo xu hướng thị trường là ngắn gọn gấp gáp mà trái lại, thong thả từ tốn, có nhiều câu loằng ngoằng, kéo dài đến 4 – 5 dòng là chuyện bình thường. Giọng văn nhiều lúc giễu cợt, với những hình ảnh liên tưởng so sánh vô cùng độc đáo, khiến tôi nghĩ đến một nhà văn nổi tiếng khác, không phải là Murakami mà là O’Henry.

Continue reading

Huyền thoại Porasitus – Thảo Dương

readingcafe LoPTựa sách: Huyền thoại Porasitus

Tác giả: Thảo Dương

Nxb Văn học & Công ty Lantabra 9/2014

.

~oOo~

.

Trong một cuộc trò chuyện, tôi từng nói với bạn rằng tôi vốn không có nhiều thiện cảm với nền văn học trẻ ở Việt Nam vốn đang hình thành một môi trường tiêu thụ chỉ chuộng những đề tài tình cảm sướt mướt ăn liền, những tản văn tùy bút nhàn nhạt giống nhau. Dĩ nhiên, tôi không đánh đồng và hạ thấp tất cả những tên tuổi xuất hiện trên thị trường xuất bản, đâu đó vẫn có những cái tên mà khi nhắc đến là trong lòng tôi đều dâng lên tình cảm trìu mến như Tịch, Phương Rong,… những người mà tôi đã đọc những dòng chữ đầu tiên mà họ viết từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường. Tạm không nói tới chất lượng và năng lực viết, thì với số lượng đầu sách mới được trình làng không ngừng nghỉ như hiện nay, tôi vẫn không tránh được cảm giác nhàm chán khi chọn mua sách vì quẩn quanh chỉ là những cuốn sách viết về cuộc sống đô thị, về tình yêu trai gái, hay cùng lắm là về những chuyện đời chuyện người ở góc làng góc phố. Nếu so sánh với những đầu sách được trình làng ở Mỹ trong một tháng, thì sự đa dạng về thể loại sẽ vô cùng rõ rệt. Tôi còn đặc biệt quan tâm đến thể loại tiểu thuyết giả tưởng luôn có nhiều tác phẩm xuất sắc và được yêu thích rộng rãi trên toàn thế giới, mà nổi bật có thể kể đến hàng loạt tác phẩm như Harry Potter, Eragon, The Hunger Games,… Nếu ở Mỹ có Christopher Paolini đã nổi danh từ năm 16 tuổi với bộ truyện ‘Di sản kế thừa’ thì năm tôi 18 tuổi, tôi cũng đã có cơ hội được tiếp xúc với một tác phẩm giả tưởng xuất sắc vô cùng của một tác giả Việt Nam mà những dòng chữ đầu tiên đã được viết ra khi cô cũng mới mười mấy tuổi. Continue reading