Archive for the ‘ Tiểu thuyết hiện thực ’ Category

Vang bóng một thời – Nguyễn Tuân

Vang bong mot thoi

Tác phẩm: Vang bóng một thời
Tác giả: Nguyễn Tuân
NXB Hội nhà văn 2014

~oOo~

Tôi đọc Nguyễn Tuân từ thủa bé, nhưng cái tôi ngày ấy chẳng mấy mặn mà với những câu văn quá mức “hàn lâm” của ông. Cho đến khi lên cấp ba, đọc lại tập “Vang bóng một thời” , dầu vẫn chưa hiểu hết ngữ nghĩa của câu từ, tôi vẫn run rẩy trước một vẻ đẹp tinh tế, quyến rũ đến mị người.

Và từ “Vang bóng một thời”, tôi đã bắt đầu yêu Nguyễn Tuân.

Lật qua mười hai truyện ngắn trong tập “Vang bóng một thời”, như thong dong bước trên một con đường trở về một thời xưa cũ, ngồi cạnh một cụ Án trong một buổi sáng mờ sương, ngắm ngọn lửa than hồng dần lụi tàn, ngắm cái kính cẩn, nghiêm trang trong nghi thức pha trà, thưởng trà. Hay là dự vào một cuộc rượu Thạch Lan Hương cầu kỳ, thanh tao. Hoặc lặng lẽ nhìn thú chơi thơ, thả thơ đầy phong nhã. Và tấm tắc trước cái nét chữ vuông vắn của người tù tài hoa. Có lúc lại rờn rợn lạnh trước ngón nghề chém treo ngành đầy ma quái. Continue reading

Advertisements

Đỏ – Nguyễn Dương Quỳnh

8382552817_085df6c788_b (1)

Tựa sách: Đỏ
Tác giả: Nguyễn Dương Quỳnh
NXB Lao động và Nhã Nam

~oOo~

Đỏ là tập truyện vừa xinh xắn đầu tay của một tác giả trẻ sinh năm 1990, theo lời giới thiệu ở bìa sách. Thật tình tôi chẳng ưa màu đỏ chút nào, nhưng cách thiết kế bìa cũng như cách minh họa của cuốn sách khiến tôi cảm thấy thú vị và tò mò trước khi quyết định đọc lướt để mua nó. Và lần này tôi tin là mình đã không chọn lầm, bởi vì Đỏ là một bức chân dung chân thực về cuộc sống và trăn trở riêng của thanh niên ngày nay.

“Giữa con người mà con người vẫn cô đơn”

Continue reading

Tuổi hai mươi yêu dấu – Nguyễn Huy Thiệp

Tựa sách tiếng Pháp: À nos vingt ans

Tựa truyện tiếng Việt: Tuổi hai mươi yêu dấu

Tác giả: Nguyễn Huy Thiệp

Dịch giả Việt-Pháp: Sean James Rose

Nhà xuất bản L’Aube năm 2005

.

~oOo~

.

Một ngày gió lạnh đầu đông, tôi đọc lại  Tuổi hai mươi yêu dấu như tìm về những kỷ niệm của cái thời sinh viên. Tôi biết câu chuyện qua một người anh học trên một khóa, và thấy ông anh có vẻ rất tâm đắc. Thật tiếc là truyện chưa được xuất bản thành sách ở Việt Nam, vì cho dù có thể đọc miễn phí ở đây, nhưng tôi vẫn thích cái cảm giác cầm trên tay quyển sách hơn. Trong phần chú giải của mình, tác giả cũng đã có những lời chân thành về tựa truyện như sau:

Tuổi hai mươi yêu dấu”  là một tựa đề có phần … cải lương. Tác giả đã có ý định đặt tên cho nó là “Khuê” (lấy tên nhân vật chính), hoặc “Tuột xích”, hoặc “Bút ký phiêu lưu của một sinh viên đại học”, hoặc “Bài ca tuổi trẻ”… Suy nghĩ kỹ, tác giả lấy tên “Tuổi hai mươi yêu dấu”  là muốn nhằm vào đối tượng độc giả thanh niên, những độc giả mà tác giả vẫn kính trọng và luôn yêu mến.

Vì thế, tôi không hài lòng với tên trên bản dịch tiếng Pháp cho lắm. À nos vingt ans có nghĩa là Tuổi hai mươi của chúng tôi, cái tựa chưa diễn tả được hết thịnh tình của tác giả dành cho giới trẻ. Đây là một cuốn sách có sử dụng khá nhiều ngôn từ của cuộc sống nên tôi cũng rất tò mò về bản dịch tiếng Pháp của Sean Jame Rose khi dịch giả này chuyển ngữ. Nhưng thôi, trước khi có được cuốn sách này bằng tiếng Pháp để so sánh, tôi muốn lưu lại những cảm nhận của mình về câu chuyện nhiều hơn.
Continue reading

Nỗi buồn chiến tranh – Bảo Ninh

Tựa sách: Nỗi buồn chiến tranh

Tác giả: Bảo Ninh

Nhà xuất bản Văn học

.

~oOo~

.

.

Từ sau phát pháo lệnh Đổi Mới năm 1986, như được cởi trói chân tay, nền văn học Việt Nam chuyển mình mạnh mẽ. Tập thơ Chân Dung Nhà Văn của Xuân Sách len lén mãi rồi cũng chính thức ra mắt bạn đọc cả nước, Chế Lan Viên cũng ngậm ngùi ra Di Cảo 1 và 2 “nhìn lại” cuộc đời mình. Các tác phẩm văn xuôi cũng sôi nổi thi nhau ra đời, trong đó có Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh (tên ban đầu là Thân Phận Của Tình Yêu). Với Nỗi Buồn Chiến Tranh, Bảo Ninh đoạt giải văn xuôi của Hội Nhà Văn năm 1991 cùng với các tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp và Dương Hướng.

Cuốn sách này tôi tình cờ đọc được trong thư viện trường đại học ở Melbourne năm 2007 hay 2008 gì đó. Sách cũ, giấy đen hình như in vào những năm đầu thập niên 90, không biết là vị tiền bối đồng hương nào lại hiến tặng cho thư viện để lớp trẻ sau này có cơ hội đọc được. Sách tên là Nỗi Buồn Chiến Tranh chứ không phải Thân Phận Của Tình Yêu, vậy đây là đợt tái bản vào khoảng năm 1991 trở về sau. Lúc đó cái tên Bảo Ninh còn xa lạ, tôi cầm quyển sách đọc giải trí mà không trông chờ gì nhiều, có lẽ vì vậy nên bị cuốn hút càng mãnh liệt.
Continue reading

Những thiên đường mù – Dương Thu Hương

.

Tựa sách : Những thiên đường mù

Tác giả : Dương Thu Hương

Nhà xuất bản Phụ nữ – 1988

.

~oOo~

.

Lần đầu tôi đọc văn của Dương Thu Hương là khi đọc cuốn Đỉnh cao chói lọi. Thành thực mà nói thì cuốn đấy rất chán, hoặc là do bà viết thiên về ám chỉ chính trị nhiều quá, hoặc là tôi bị ám ảnh bởi những hồi kèn trống oang oang mở đường cho cuốn sách ấy nhiều quá. Văn chương đọc mà sặc mùi chính trị lộ thiên thì rất đáng buồn. Rồi hôm nay, trong khi ngồi vơ vẩn ngước nhìn lên xuống tủ sách gia đình, mắt tôi chạm đến mấy tựa sách của Dương Thu Hương thời còn chưa bị cấm xuất bản ở Việt Nam và có lẽ do duyên đến, tôi quyết định đọc Những thiên đường mù.

Những thiên đường mù kể về cô gái tên Hằng xuất khẩu lao động sang Liên Xô đang trên đường đi thăm ông cậu bị ốm ở Matxcơva. Đường xa, trời lạnh lại đang ốm, Hằng chìm vào những kí ức xa xưa từ thời bố mẹ cô bị chia lìa, rồi gia đình ông cậu, cô Tâm chị của bố… Cuốn sách tái hiện lại cả một thời kì từ làng quê đến thành thị, từ số phận người nông dân bị đấu tố đến anh tuyên huấn có vợ chỉ học cấp 2 đã thao thao giảng về triết học duy vật.

Những thiên đường mù thông qua số phận của ba người đàn bà để hàm ẩn thông điệp của mình. Continue reading

Người đá – Lê Tất Điều

.

Tựa sách : Người đá

Tác giả : Lê Tất Điều

Cơ sở báo chí và xuất bản Đông Phương – 1968

.

~oOo~

.

Một cuốn sách khá cũ trong tủ sách gia đình được tôi lục ra vào một ngày tháng 8. Nó cũ đến mức trên mạng không đâu có hình và ngay cả tên sách cũng chỉ một vài nơi điểm qua, thế nên ảnh bìa trên đây là tự chụp, có hơi cũ kĩ các bạn đừng chê. Ngoài ra có lẽ bìa in sai, vì nó ghi là Tiểu thuyết nhưng bên trong lại ghi (và thực chất là thế) Truyện ngắn.

Người đá là một tập truyện chỉ có sáu truyện ngắn, đề tài chủ yếu là chiến tranh. Tác giả Lê Tất Điều vốn là lính của quân đội Việt Nam Cộng hòa, thế nhưng cũng như Bảo Ninh, trong tập truyện này, ông chỉ nhìn chiến tranh một cách độc lập, tách biệt các phe phái, các thể loại tư tưởng chính trị. Không có cuộc chiến nào không đẫm máu và không để lại những hậu quả thảm khốc, Lê Tất Điều đã đi sâu vào những số phận nhỏ nhoi để nêu bật lên sự thật ấy. Continue reading

Nỗi buồn chiến tranh – Bảo Ninh

.

Tựa sách : Nỗi buồn chiến tranh (Thân phận tình yêu)

Tác giả : Bảo Ninh

Xuất bản lần đầu năm 1987.

.

~oOo~

.

Người ta khi nói đến chiến tranh thường dùng từ “đau“, hiếm ai dùng từ “buồn“. Từ “buồn” tạo cảm giác mềm mại quá, có gì đó yên ả quá, mà những thứ như vậy dường như không thuộc về địa hạt của một khái niệm dữ dội như “chiến tranh“. Có điều, cảm giác đau đớn rồi sẽ qua đi, thời gian sẽ chữa lành tất cả, chỉ nỗi buồn miên man thì sẽ còn lại mãi, song hành cùng ký ức, trở thành một phần của chính tâm hồn con người. Và đó chính là điều cốt lõi mà Bảo Ninh mang đến trong tác phẩm nổi tiếng – Nỗi buồn chiến tranh.

Đó là một quyển sách mỏng. Giấy vàng. Bản in năm 1991. Tôi đọc nó xong trong một ngày, cảm thấy có rất nhiều điều để nói trong quá trình đọc song khi đóng sách lại, trong tôi nổi lên nhất lại là một dòng cảm xúc man mác nhẹ nhàng khó dòng diễn tả. Continue reading